Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Tiếng Chuông Vọng Chùm 7

 

Ngày Phật Đản

 

Tiếng vọng cưả từ bi

Hơn hai ngàn năm trước

Đường trí tuệ hôm nay

Biết ơn ngài đã bước

 

Chói chang ngày Phật đản

Ánh đạo vàng quang vinh

Đau thương đời khổ nạn

Giải thoát khỏi u minh

 

Hàng ngàn năm đã qua

Giáo hội vẫn truyền thưà

Ngân vang thuyền bát nhã

Vượt chướng khí yêu ma

 

Con là người Việt Nam

Ánh đuốc Phật muôn năm

Như thiên hà vô tận

Lắng đọng về chân tâm

 

Xoá tạp niệm hư tràn

Sân si bờ cách ngăn

Không phạm vào giới luật

Giữ tấm lòng bình an

 

Hỡi những người con Phật

Sinh ra chịu khổ đau

Trôi nổi cõi ta bà

Vượt bờ mê giác ngộ

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Nhất Niệm Thành Tâm

 

Lời cuả bác Hoài Châu chí lý

Có gì đâu đáng phải phiền lòng

Cuộc đời vốn dĩ vô thường

Nhân tình thế thái khó lường xưa nay

 

Nơi dương thế loài người khó hiểu

Cõi âm cung điạ phủ phơi bày

Trắng đen lòng dạ thẳng ngay

Ngàn thu vạn kiếp thiên thời dõi soi

 

Chuyện sinh tử luân hồi trôi nổi

Bao kiếp đời bi lụy sầu than

Tình thù ân oán nhân luân

Sân si nghiệp chướng thuyền trần lao đao

 

Sông có khúc bến bờ có lúc

Cây mỗi nhà mỗi bước hàn vi

Chẳng may gặp cảnh lưu ly

Dù bao khổ nạn bước đi vững vàng

 

Hãy tiến bước con đường thiên lý

Gạt lệ sầu tìm lối ai ơi!

Khổ đau bởi tại lòng người

An nhiên tự tại muôn loài hiếu sinh

 

Hãy hỉ sả tâm tình vinh nhục

Giữ nụ cười tham tục thờ ơ

Cuộc đời như giấc chiêm bao

Ngoảnh đi ngoảnh lại bóng mờ hoàng hôn

 

Biết thả lòng tâm hồn nhân ái

Với nhân quần thế giới cầu sinh

Dựng xây đạo hạnh tâm thành

Giữ gìn ân đức mộng lành an vui.

 

18.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Nhớ thương Thày Thích Từ Mãn

 

Bàng hoàng tiếng sét đánh ngang tai

Phật giáo Việt nam mất một ngươì

Đang lúc dầu sôi còn lửa đỏ

Dòng đơì ly tán sóng thuyền trôi

 

Tuổi đã cao rồi vẫn phaỉ mang

Nỗi niềm trọng trách đám con thương

Ai ngươì hoà giải bao xung đột

Một bức bình phong chắn bạo cuồng

 

Một đơì aó vaỉ chẳng vàng son

Hoàng tộc bốn đơì nối bước chân

Theo Phật cứu đơì nơi biển khổ

Luân hồi trôi nổi coĩ phong trần

 

Mơí mươì hai tuổi aó nâu sồng

Sớm tối đi về vơí gió sương

Tiếng gõ chày kinh nuôi chí lớn

Giang sơn phật giáo đợi hoằng dương

 

Một sáng muà thu rụng lá vàng

Đàn con ngơ ngác giấc mơ màng

Năm canh dầu rĩ Thày đi vội

Bỏ laị muà thu thiếu ánh hồng

 

Thày đã xuất gia vẫn sáng soi

Tăng gia sản xuất để cho đơì

Đẹp đơì giữ đạo yên xã hội

Đạo Pháp gương Thày có mấy ai

 

Con ở phương trơì mưa mây trắng trông

Nhìn về quê cũ bóng chiều hoang

Miền trung nước lũ đang nghèo đoí

Đám rước đưa tang tắc nghẹn lòng

 

 3.12.07 Lu Hà

 

 

 

 

Phật Ở Trong Tâm

chuyển thể thơ Hoa Mai: Em Là Ai

 

Em là gió hay mây muôn thuở

Gom lá vàng mỗi độ thu sang

Phong lan than thở bên đàng

Héo hon màu lá lỡ làng sầu tư

 

Em trong trắng bốn muà hoa lá

Ánh trăng vàng gọi thuở biết yêu

Mây bay lơ lửng những chiều

Nâng niu tà áo yêu kiều thướt tha

 

Cơn sóng biển nghẹn ngào viễn xứ

Tìm niềm tin tình tự cho đời

Tự do hạnh phúc xa xôi

Đất lành chim đậu nụ cười ban mai

 

Tình lãng mạn nổi trôi bèo bọt

Trái tim vàng ngây ngất mê si

Vô tư vào cõi từ bi

Tránh sao khỏi lạc bước đi luân hồi

 

Đoá sen vàng em ơi! Phật Quốc

Giưã bùn lầy thơm nức hương trinh

Con chim ngậm hạt ân tình

Bay cao thơ mộng bình minh tràn trề

 

Nuôi tâm trí chẳng hề rung động

Giữ an nhiên lồng lộng ngân hà

Tổ tiên cha mẹ ông bà

Biết bao thế hệ truyền thưà ước mơ

 

Em yêu mến cùng ta nhịp bước

Đến và đi nguồn gốc thời gian

Như sông nước chảy mây ngàn

Hành trang bát nhã muôn vàn trăng sao

 

Tâm an lạc hư vô huyền ảo

Đến như không chẳng có sắc màu

Diệt trừ tham ái u sầu

Mới là Phật tánh bên bờ chân như!

 

2.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Hoạ Phúc Là Gì

 

Phật đà đã dạy ta rồi

Thiện căn có ở muôn loài chúng sinh

Bởi vì tăm tối u minh

Thờn bơn khuấy đục tâm thanh lụy phiền

Sân si cuồng vọng ngang nhiên

Thiện căn hoạ phúc đi liền với nhau

U mê chẳng biết qua cầu

Câu thơ bóp méo ta bà loạn luân

Thiện căn là bởi lòng nhân

Trần ai hoạ phúc tiểu nhân lường gàn

Độc tài đảng trị muôn dân

Ban cho hoạ phúc lầm than giống nòi

Buôn tâm bán đức cho ai

Tối tăm băng hại cáo cầy văn nô

Dăm ba chữ nghĩa mù loà

Đêm trường xã nghiã u sầu mưa tuôn

Gian manh lục bát bát ngôn

Nguyễn du cắn lưỡi chết luôn mấy lần

Suối vàng nuốt hận gieo vần

Trần ai tệ bạc hậu nhân vô loài

Tôn thờ xứ sở xa xôi

Mác Lê chủ thuyết đười ươi một đàn

Sáu ba thu rụng hoa tàn

Vườn ươm xã hội tâm thần quê hương

Lại còn mượn tiếng văn chương

Câu thơ tối nghĩa hai dòng lệ rơi

Báu gì hoạ phúc tanh hôi

Rõ ràng duy vật sặc mùi bán buôn

Dã tâm bán rẻ linh hồn

Theo nền mạo hoá chui luồn đông tây

Quốc dân chính nghĩa xa vời

Lạc đường bán nước tôi đòi ngoại bang

Hồ Đồng bán rẻ non sông

Nga Xô Trung Cộng thiên đường dựng xây

Dù cho đồng đá quay thời

Quyết tâm cho được hơn mười ngày nay

Hoạ phúc tự rước ngán thay

Chữ mê kia mới đắm say bời bời

Chữ tâm nuốt hận lỡ thời

Một lòng theo đảng trò cười dối gian

Trải bao thập kỷ tro tàn

Xác xơ tận tụy ruột gan phơi bày

Bắc nam sông núi tràn thây

Ba quân chỉ lá đảng kỳ tận trung

Cho dù cạn nước biển đông

Trường Sơn đốt cháy lưng cong uốn cùng

Đảng là chân lý vinh quang

Mặt trời le lói đêm trường sắt son

Hô vang khẩu hiệu sáo mòn

Văn nô bồi bút cô hồn mị dân

Mác Lê kim gãy la bàn

Sáu ba năm vẫn máu tràn lệ rơi

Giàu sang trên đống xương gày

Bồng bềnh xác chết chôn vùi biển sâu

Miễn sao còn lắm thằng ngô

Cam tâm mật vụ cơm thưà tay sai

Rõ ràng hoạ phúc doạ người

Muốn khôn muốn sống nghe lời chúng tao

Nhược bằng dân chủ tự do

Công an thẳng trị đi tù mọt gông

Xưa nay lệ đã rõ ràng

Họa nhiều phúc ít cho thằng thẳng ngay

Phúc cho ai biết nghe lời

Bằng không vạ gió tai bay bất kỳ

Đại nam quốc tự còn đây

Tấm bia hoạ phúc đoạ đầy dân đen!

 

2008 Lu Hà

 

Bài thơ trên Lu Hà muốn bình luận về hai chữ “ HOẠ PHÚC” mà người ta đã cố ý chen vào câu thơ luc bát cuả Cụ Nguyễn Du

 

Nhưng dù sao cũng muốn ghi tặng Đai nam quốc tự 4 câu thơ, nếu người ta chưa chiụ phá đi, coi như la một di sản văn hoá thì buộc lòng tôi phải viết tặng thôi.

 

Nghiã tổ Hùng Vương ơn Đức Phật

Thiện duyên bi trí tấm cao sơn

Nam Bắc xa gần sông núi gọi

Đại Nam Quốc Tự tủi lòng son!

 

Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét