Thứ Ba, 18 tháng 2, 2020

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 65


Đoạn Trường Sầu Ly (4)

“Khuê phòng vắng vẻ nhung y
Mồ hôi trai tráng kinh kỳ lại xa
Thiếp như giọt nước mưa sa
Giọt rơi song cửa giọt ra cánh đồng“

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 64


Đoạn Trường Sầu Ly (3)

Đoạn video số 3 khá dài mà cũng rất lâm ly thống thiết gồm 56 câu thơ. Xin trân thành cảm tạ nghệ sĩ Thu Hà đã diễn ngâm.

“ Xa xăm muôn dặm hải hà
Sớm trưa eo óc canh gà ngẩn ngơ
Mai đào ngơ ngác thẫn thờ
Tiết đông day dứt đôi bờ sông tương

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 63


Đoạn Trường Sầu Ly (2)

“ Xốn xang cá nước mặn mòi
Hậu phương tiền tuyến đầu ngòi cuối sông
Đêm nay trăng sáng mênh mông
Dừng chân tạm nghỉ cánh đồng cỏ tươi

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 62


Đoạn Trường Sầu Ly (1)

Chủ trương của tôi là quang vinh tiếng Việt, cổ võ tinh thần dân tộc uống nước nhớ nguồn. Chinh Phụ Ngâm do Đặng Trần Côn sáng tác hoàn toàn bằng chữ Hán Việt nghĩa là viết chữ Tàu nhưng đọc theo giọng Việt phát âm hoàn toàn khác hẳn với người Tàu, không giống như ngày nay học chữ Anh, Pháp, Đức vân vân và vân vân thì phải viết và phát âm hoàn toàn giống họ. Bà Đoàn Thị Điểm và ông Phan Huy Ích nghe nói là hai tác giả bản dịch Chinh Phụ Ngâm ra tiếng Việt bằng chữ Nôm theo thể thơ song thất lục bát hai người đó sống và chết cách nhau khoảng 70 năm. Bà Đoàn Thị Điểm thế hệ trước, còn ông Phan Huy Ích thế hệ đàn em sinh sau.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 61


Hồng Nhan Bạc Mệnh (7)

Nghệ sĩ Thu Hà đã ngâm video số 7, cũng là video cuối cùng tập thơ Hồng Nhan Bạc Mệnh. Video này dài nhất và cũng là video nghe mà lâm ly não nuột lòng người. Con gái Việt Nam bây giờ được tự do yêu đương không phải chịu cảnh cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cảnh làm lẽ mọn, hay cống tiến cho triều đình để làm cung nữ thị tỳ nô dịch nữa. Nhưng nạn tảo hôn, gả bán lấy chồng Đài Loan, Trung Hoa, Nam Hàn hay theo đường dây buôn người làm gái mãi dâm còn là vấn nạn của xã hội. Thôi chuyện nay tôi không bàn nhiều, vì các bạn còn biết nhiều. Tôi bàn về câu chuyện xưa cách chúng ta gần 300 năm về cảnh ngộ của cuộc đời cung nữ mà thi sĩ Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều đã viết bằng thể thơ song thất lục bát với tên gọi: Cung Oán Ngâm Khuc.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 60


Hồng Nhan Bạc Mệnh (6)

Video số 6 này Thu Hà ngâm thật là tuyệt vời. Đoạn Hồng Nhan Bạc Mệnh này dài 60 câu tôi nghe không thấy chán, càng nghe càng ham vì các câu thơ bìu ríu tha thiết quấn quít nhau vần điệu rất khít. Theo tôi có thể nói là chỉn chu về thanh luật lục bát. Nên tôi thích thú quá mà gõ luôn một tràng liên thanh cũng thơ lục bát tặng nghệ sĩ Thu Hà.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 59


Hồng Nhan Bạc Mệnh (5)

Không biết cái tai nghe của mọi người thế nào? Chứ công bằng thẳng thắn mà nói tôi nghe nghệ sĩ Thu Hà ngâm đoạn video số 5 này mà thấy lâm ly sầu thảm vô cùng. Tôi xin khẳng định một điều chắc chắn tai tôi không phải là loại tai trâu, cũng biết thưởng thức âm nhạc mà thương cho cuộc đời nàng cung nữ ngày xưa đầy bất hạnh oan trái khổ đau. Nàng chỉ là một thứ nô lệ tình dục, để thoả mãn những cơn dục vọng điên cuồng thú tính của bọn vua chúa quan quyền chứ có hay ho gì cái danh hiệu cung nữ vợ lẽ của vua.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 58


Hồng Nhan Bạc Mệnh (4)

Thật là hồi hộp, tôi nín thở lắng nghe Thu Hà diễn ngâm video số 4 bài thơ dài như một bản trường bi ai ca của tôi. Tôi viết hoàn toàn bằng lục bát, bằng hơi thở của dân tộc Việt từ thời xa xưa manh nha từ các dân tộc Mường,  Nùng, Chàm vân vân đã hát những bài ca dao rồi biến hóa dần thành thơ lục bát, những bản tình ca du dương ngấm vào máu thịt trải qua bao thế kỷ lầm than vận nước nổi trôi mà nghệ thuật hóa thành thể thơ lục bát điêu luyện tinh xảo về ý và vần điệu một cách lo rich thanh luật cao như ngày nay. Thật khôi hài cho những kẻ mài dùi khinh sử chuyên học chữ nho chỉ đề cao thơ đường luật của Tàu mà nô lệ hóa về văn hóa Khổng Khưu, coi thường vốn văn hóa tinh hoa của dân tộc mình, coi thường lục bát nôm na quê mùa. Lục bát tuy sinh sau đẻ muộn hơn song thất lục bát, nhưng sức sống trường tồn của thể loại này dẻo dai phải nói là cao hơn song thất lục bát. Song thất lục bát có nguy cơ bị thất lạc trong dân gian may thay lại được hồi sinh trở lại. Tôi cũng rất đắm đuối say xưa với thể thơ song thất lục bát và với tôi hai thể này tôi quen dùng như hai thanh bảo kiếm thơ ca. Hồi mới đầu làm thơ, tôi rất thích làm thơ đường luật và thơ 7 chữ theo lối tứ tuyệt trường thiên không đối câu đối chữ để tả tình và cả 8 chữ 5 chữ nữa. Bây giờ thì rất ít khi làm, và chỉ trau chuốt cho thơ lục bát.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 57


Hồng Nhan Bạc Mệnh (3)

Trước hết xin cảm tạ nghệ sĩ Thu Hà đã ngâm video số 3 tuyệt vời lắm. Đây là một đoạn thơ hơi khó hiểu, mặc dù tôi đã cảm xúc ra thơ lục bát ngôn ngữ thuần Việt. Còn theo bản song thất lục bát của cụ Nguyễn Gia Thiều tôi tin thiên hạ rất ít người hiểu nổi. Trừ những bậc tinh hoa cổ học, chữ nghĩa giắt đầy mình. Nên thơ cụ Nguyễn Gia Thiều làm ra theo tôi nghĩ rất điêu luyện tuyệt phẩm nhưng tiếc thay rất ít người ngâm thơ Cung Oán Ngâm Khúc. Tôi mới chỉ nghe Hồng Vân ngâm bài này rất lâu từ bản song thất lục bát. Nghệ sĩ Hồng Vân ngâm thành 8 chương đoạn hoàn toàn chỉ ngâm không có video làm nền làm cảnh.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 56


Hồng Nhan Bạc Mệnh (2)

Các bạn đã xem video số 1 tả về kiếp hồng nhan bạc mệnh, chắc hẳn trong tai trong đầu phẳng phất dư âm, có còn cảm nhận ra và nghe thấy gì không?
Tiếng tiêu sáo trúc véo von
Tiếng người thiếu phụ nỉ non não nùng
Hồn mây thơ thẩn hãi hùng
Đoạn trường cánh hạc rợn rùng biển khơi
Thu Hà giọt lệ tuôn rơi
Khóc nàng cung nữ tả tơi phận mình
Chập chờn huyền ảo màn hình
Gần xa thổn thức hành tinh xoay vần

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 55


Hồng Nhan Bạc Mệnh (1)

Cám ơn nghệ sĩ Trần Thu Hà đã ngâm thơ lục bát dài. Bài trường ca ai oán khổ não của tôi với nhan đề “Hồng Nhan Bạc Mệnh“ tả về cảnh ngộ đời một người cung nữ tài sắc vẹn toàn, lúc đầu được vua chúa yêu rất sủng ái sau bị bỏ rơi, ghẻ lạnh. Tôi đã cảm xúc phỏng theo bài thơ song thất lục bát dài của thi sĩ Nguyễn Gia Thiều có tên gọi là “Cung Óan Ngâm Khúc“. Tiên sinh vốn dĩ là con trai của  quận chúa Quỳnh Liên cháu ngoại chúa Trịnh Hy Tô. Xuất thân một võ quan được phong tới chức Ôn Như Hầu, ông lại rất giỏi tinh thông thanh luật làm thơ đường luật và thơ song thất lục bát.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 54


Tứ Đại Giai Nhân

Tình cờ lên mạng facebook rong chơi, thơ thẩn, thẩn thơ với nhân tình thế thái. Bỗng thấy tấm ảnh chụp nghệ sĩ ngâm thơ Trần Thu Hà với 3 người bạn gái, chắc là bạn học cùng lớp hay là bạn gái thuở thiếu thời hoa niên nở rộ. Những bông lan cuối thu để sắp sang mùa đông băng giá vẫn còn hương sắc nồng nàn như nuối tiếc những ngày xuân đã qua. Thu Hà cười bảo: Mọi người ơi!  Đây là tứ đại giai nhân nè. Tôi thấy câu nói vô tình của Thu Hà hay hay ngồ ngộ, thấy lòng mình đang tràn trề hửng khởi mới gõ liền một mạch bài thơ “ Tứ Đại Giai Nhân“. Cứ tưởng chỉ là tếu táo cho vui không ngờ đọc lại và hôm nay được nghe Thu Hà diễn ngâm mới giật mình thì ra bài thơ ngẫu hứng của mình cũng da diết tình tứ ý nghĩa ra phết.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 53


Sầu Ly Ai Oán (5)

Sầu Ly Ai Oán của tôi viết theo thể thơ lục bát còn rất dài, nhưng nghệ sĩ Thu Hà chỉ ngâm đến băng video số 5 thôi thì dừng lại không muốn ngâm tiếp nữa. Vì các đoạn sau toàn tả cảnh đâm chém máu me  đầm đìa như trong kiếm hiệp. Mới đầu tôi chỉ nghĩ bụng mình làm một cuộc kim thiền thoát xác, hồn Trương Ba da hàng thịt. Nghĩa là tôi tự hóa thân mình vào nàng công chúa hay hoàng thái hậu Ngọc Hân để gọi hồn chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệ  về, nghĩa là tôi phải đóng làm 3 vai diễn: Lu Hà, Ngọc Hân và Quang Trung. Trong thơ tôi phải thể hiện cái khí phách của Quang Trung, cái dịu hiền nhân hậu của Ngọc Hân, tôi phải tự thăng hoa tâm hồn thể xác tôi sao cho thật ướt át êm ái trong mộng như sảy ra ở  ngoài đời thật.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 52


Sầu Ly Ai Oán (4)

Thiết tưởng tâm hồn chúng ta lẽ naò lại chai sạn không thể rung cảm mà không choáng ngp chìm đắm trong lời thơ, giọng ngâm của Thu Hà, trong tiếng nhạc nền sầu thảm bi ai oán hận như người cung nữ trong cung cấm hay người thiếu phụ chờ chồng trong hai tác phẩm kinh điển Cung Oán Ngâm Khúc và Chinh Phụ Ngâm ở video số 3. Thơ và ngâm thơ như thế mà vẫn còn chê thì không biết như thế nào mới là hay? Ai có thể đủ trình độ tài năng để định gía chung cho tiêu chuẩn nghệ thuật? Bây giờ mời các bạn nghe tiếp video số 4 của Thu Hà, nhẩn nha dừng lại để đọc những lời bình giảng của tôi về ý nghĩa của những câu chữ trong thơ. Tôi chỉ tập trung  vào những chữ những câu mà tôi cho rằng khó hiểu để Thu Hà và mọi người thẩm thấu hết cái hay vẻ đẹp của chữ viết và tiếng nói Việt Nam. Tôi không như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tuyên bố thẳng thừng nhạc ông ta viết ra cấm hỏi ý nghĩa :
- Tôi viết nhạc ra mọi người thưởng thức, còn tôi không bao giờ giải thích ý nghĩa là tôi muốn thử trí thông minh của các bạn.
 Lu Hà tôi lại nghĩ ông Trịnh này trí trá không dám thừa nhận mình học thức kém cỏi, chữ nghĩa nghèo nàn. Còn Phạm Duy thì nói thẳng:
- câu chữ đó trong bản nhạc này chính tôi cũng không hiểu, tôi thấy nó hay hay nên cứ viết vào.

Còn tôi đảm bảo những gì tôi viết ra mỗi câu chữ đều có ý nghĩa giá trị của nó. Giống như các công dân trong một quốc gia, đều có quôc tịch, có địa chỉ số nhà có ngày sinh tháng đẻ. Hợp chủng quốc hoa kỳ không chấp nhận các quốc gia có những công dân không quốc tịch, không có giấy khai sinh, không tên tuổi, không biết mình là giống người nào, thuộc dân tộc nào. Họ chỉ là những con thú hoang trên trái đất này.
Một người được sinh ra ở đâu, thì nơi đó thường là quốc tịch của anh. Chính quyền nơi đó phải có nghĩa vụ cấp giấy khai sinh cho anh. Nếu cha mẹ sinh con mà không trình báo thì phải phạt tiền cha mẹ, chứ không thể có chuyện cha mẹ đến trình báo mà nhân viên nhà nước không chịu cấp giấy khai sinh vì không có tiền bôi trơn tiền chè nước.

Nhờ có nghệ sĩ Thu Hà ngâm thơ mà tâm hồn tôi được chắp cánh bay cao. Tôi đã viết đến nay được 52 phần bình giảng thơ ngâm. Tùy theo độ dài ngắn của bài thơ và video mà có phần tôi dồn vào từ 2 đến 3 bài thơ cần bình giảng. Riêng các video về trường ca  Sầu Hận Ai Oán tôi viêt mỗi phần một video.  Kể cũng hơi tiếc ngày xưa Thu Hà không biết tận dụng lợi thế của Youtube, Thu Hà chỉ ngâm vào Facebook. Nên các phần bình giảng từ phần1 đến phần 44 tìm laị các video ngâm thơ không còn nữa. Không lẽ bảo Thu Hà ngâm lại là một việc không nên, cái quan trọng là có các bài bình giảng đã được viết ra rồi. Đây không hẳn là bình thơ để tự khen thơ mình hay, mà mục đích chính của tôi là giải thích ý nghĩa câu chữ khó hiểu mà tôi viết ra. Giống như sửa một cái áo, một cái đài thì thà rằng ta mua một cái mới toanh. Nên Thu Hà nếu còn muốn ngâm thơ tôi nữa thì ngâm những bài mới để tôi bình giảng và rút kinh nghiệm nên cho tất cả vào Youtube là một kho lưu trữ miễn phí trên mạng Internet.

“ Ngọn đèn leo lắt lầm rầm
Bát nhan tàn muội tím bầm ruột gan
Bụi hồng vó ngựa quan san
Ghập ghềnh sỏi đá thông ngàn gió khơi“

Ngọn đèn dầu leo lắt lầm rầm là tôi học theo lối viết theo trường phái thơ tượng trưng mà các bậc tiền bối như Xuân Diệu thường hay viết: Hôm nay mặt trời đi ngủ sớm. Còn Hàn Mạc Tử thì trăng sờ soạng trăng thổ huyết. Ngọc Hân sống trong cảnh  bần hàn, không  đủ tiền mua hương cúng chồng. Ngọn đèn như muốn chia sẻ với nàng mà có tiếng khấn lầm rầm. Tôi muốn dùng ngọn đèn để mô tả nỗi thống khổ của Ngọc Hân. Nếu tôi viết ngọn đèn tù mù thì chỉ mô tả riêng ngọn đèn đó thôi. Ý nghĩa và cái hay của câu thơ sẽ kém đi. Lối thơ văn tượng trưng này không phải nhập cảng từ phương Tây với tập thơ ngụ ngôn của La Fontaine mà các cậu tú cô chiêu trường Tây lầm tưởng mà đã có từ rất lâu đời ở Việt Nam như người đàn bà đẻ ra cái bọc có 100 quả trứng, tượng trưng cho tình đoàn kết dân tộc, chuyện cái chén ngọc của nàng Mị Nương mỗi khi rót nước vào lại hiện lên thấy bóng dáng chàng Trương Chi chèo thuyền hát và thổi sáo tượng trưng cho tình yêu đôi lứa. Chuyện sự tích trầu cau cục đá vôi tượng trưng cho tình anh em họ hàng máu mủ.

Bát nhan để cắm hương muội tàn như tôi đã viết về Hữu Loan về thăm mộ vợ:
“Tôi xin phép về làng thăm mộ
Mẹ tôi ngồi bên hố thương đau
Chiếc bình hoa cưới úa màu
Muội tàn bám lạnh dãi dàu năm xưa”

Hoàn cảnh nàng Ngọc Hân lúc đó tội lắm, trốn chui trốn nhủi tiền đâu mà mua nén hương thờ chồng, có bát cơm trắng quả trứng gà luộc mà gọi hồn ông Nguyễn Huệ về ăn hơi? Nhìn bát hương giá lạnh mà lòng nàng cũng giá lạnh căm tức Gia Long đã làm nhục em gái mình là nàng Ngọc Bình, chu di tam tộc cả nhà ba anh em Nguyễn Huệ, cả nhà các tướng lãnh Tây Sơn hàng trăm hàng ngàn người già trẻ từ em bé thơ mới ra chào đời đến các cụ phụ lão râu tóc bạc phơ vào chảo dầu vạc nấu voi dày ngựa xéo mà tím bầm cả ruột gan nàng Ngọc Hân. Bụi hồng nghĩa là bụi đỏ do chữ hồng trần mà ra, một chốn đôi nơi quê hương cách trở.

“ Thuyền đò cách trở chơi vơi
Hai con nhỏ dại khóc cười bơ vơ
Xa xăm chàng có đâu ngờ
Bỗng dưng đời thiếp xác xơ thế này

Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay
Triều đình đổ nát vần xoay gian thần
Tôi trung kẻ sĩ mất dần
Tây Sơn chán nản xa gần lao đao

Mặc cho họ ngoại xới cào
Nỡ nào để giọt máu đào chảy xuôi
Tình thâm cốt nhục than ôi !
Tham quan ô lại thịt xôi bầy đàn“

Đại gian thần Bùi Đắc Tuyên, nhờ có em gái là Bùi Thị Nhạn là Hoàng hậu của vua Quang Trung, cháu ruột là Nguyễn Quang Toản lên ngôi vua, ông được phong chức Thái sư. Bùi lộng quyền, gây bè phái ai theo phe thì được ưu đãi, chống lại thì bị ám hại. Võ Văn Cao tính cương trực, nhân dịp về cư tang mẹ ở Phú Yên, ở lại nhà không ra làm quan nữa. Lê Văn Hưng là một trong hàng Tây Sơn thất hổ tướng. Bùi ghép tội là không thỉnh mệnh trước, tâu vua chém đầu răn chúng. Thế mà Quang Toản cũng nghe theo, quan Phụ chính Trần Văn Kỷ can gián, bị Tuyên giáng chức, đày ra coi trạm Hoàng Giang.
Nhưng vỏ quít dày có móng tay nhọn. Vũ Văn Dũng là chiến hữu thân cận của vua Quang Trung vào nửa đêm cùng 3 tướng đem quân vây bắt Thái sư Tuyên. Bắt Tuyên xong, Võ Văn Dũng cử Nguyễn Văn Huấn vào Qui Nhơn bắt con Tuyên là Bùi Đắc Trụ đang cầm quân ở đấy và làm một chiếu chỉ giả ra Bắc Hà bắt Ngô Văn Sở.
Võ Văn Dũng phao tin cha con Bùi Đắc Tuyên và Ngô Văn Sở tội mưu phản, đem đóng cũi nhốt rồi dìm xuống sông Hương cho đến chết. Có người làm thơ về Bùi Đắc Tuyên:

Cậy chức Thái sư Bùi Đắc Tuyên?!
Cậu vua tác quái, lại chuyên quyền?!
Tây Sơn lủng củng, nhiều chua chát!
Vua trẻ ngậm ngùi, cảnh đảo điên?!

Khi vua Quang Trung mất Quang Toản mơí có 9 tuổi, lớn lên trong vòng tay kiềm tỏa của đại gian thần Bùi Đắc Tuyên. Toản dại dột nghe Tuyên ám hại các trung thần như tự chặt hết chân tay mình, cả đến ông bác già Nguyễn Nhạc cũng bị Toản làm khó dễ.
nàng Ngọc Hân đã thấy rõ cảnh triều đình đổ nát nên nàng không tin tưởng vua Quang Toản sẽ giữ được cơ nghiệp của cha khó công gây dựng.

“ Qui Nhơn thành quách lụi tàn
Màn trời chiếu đất khóc than dân tình
Hùm beo Gia Định rập rình
Làm sao cự nổi thất kinh ngai vàng“

Hùm beo Gia Định chỉ lực lượng quân sự của Nguyễn Ánh đang dơ nanh múa vuốt sâu xé ngai vàng của vua Cảnh Thịnh

“ Trăm năm sự nghiệp phũ phàng
Nghìn năm tiếng để bẽ bàng đế vương
Hồn thiêng chín suối tỏ tường
Bát cơm chén nước khói hương cúng rường“

Vua cha Quang Trung muốn nghiệp đế vương bền vững trăm năm nhưng sự thật cay đắng phũ phàng 20 năm vó ngựa tung hoành gian lao vất vả trong nam ngòai bắc đánh đông dẹp tây bình nam phá bắc, nhưng chỉ ngồi ngai vua trị vì được 3 năm thi yểu mệnh qua đời. Chết không nhắm được mắt, dưới suối vàng không thể ngậm cười chắc linh hồn ông cũng cảm thấy bẽ bàng cho thằng con bất tài ngu dốt nghe theo lời kẻ xu nịnh gian thần mà thiêu cháy cả sự nghiệp của ông.

“ Người khôn kẻ khó qua đường
Sẻ san chia sớt tình thương mặn mòi
Cô đơn bồ liễu lẻ loi
Chuông chùa Thiên Mụ thiệt thòi lan xa”

Thật sự lòng người dân Việt rất công bằng, dưới các triều đại nhà Nguyễn ra sức cấm đoán lăng mạ hạ nhục gọi triều Tây Sơn là ngụy triều, gọi anh em Nguyễn Huệ là giặc cỏ. Nhưng số đền thờ tưởng nhớ nửa công khai nửa bí mật thờ cúng Nguyễn Huệ, Ngọc Hân, anh em Tây Sơn, các tướng lãnh Tây Sơn vẫn nhiều hơn số đền miếu các vua Nhà Nguyễn từ Gia Long đến Bảo Đại. Nhiều trí thức học giả và các tầng lớp nhân dân tiểu thương Hoa Kiều vẫn hoài niệm về chế độ triều vua Quang Trung.

“ Còn đâu mình ngọc da ngà
Sắt cầm dìu dặt thiết tha thuở nào
Thu ba vàng võ hư hao
Nửa vầng trăng khuyết lệ trào mưa sa“

Mình ngọc da ngà chỉ sắc đẹp của người phụ nữ. Nhưng đối với nàng Ngọc Hân cuộc sống kham khổ lẩn trốn sẽ không còn như xưa. Ngoài ra phải tự mình bôi đen làm cho mình dơ dáy để che mắt quan quân nhà Nguyễn. Sắt cầm là hai thứ đàn cổ hòa thanh với nhau để ví như tình vợ chồng đôi lứa ân ái hòa hợp với nhau. Theo sử sách vua Thuấn chế đàn cầm 5 dây, đến đời Chu thêm 2 dây nữa là 7.
Nguyễn Du từng viết:
“Chàng dù nghĩ dến tình xa
Đêm tình cầm sắt đổi ra cầm kỳ“

Thu ba chỉ ánh mắt long lanh của người con gaii đẹp. Khóe thu ba gợn sóng kinh thành. Nhưng với Ngọc Hân đã thành vàng võ hư hao, như nửa vầng trăng lá rụng mùa thu dưới giọt mưa sa.

“ Luân hồi trong cõi ta bà
Kiếp sau gặp lại xót xa yếm đào
Hàn huyên chồng vợ nghẹn ngào
Vòng tay ôm ấp thì thào gió mây

Bần thần giây phút ngất ngây
Nỉ non chưa hết vui vầy biệt ly
Giận hờn xé mảnh tang y
Mong chi cánh nhạn kinh kỳ giọt sương“

Hai khổ thơ này Lu Hà tôi, đã để cho Nguyễn Huệ và Ngọc Hân gặp nhau trong mộng mị ở một ngôi chùa nhỏ bé nghèo nàn. Tả cảnh hai người ân ái  giống như trong những giấc mơ đi hoang gặp tiên của tôi. Nhưng chỉ là mộng thôi khi tỉnh dậy nàng chẳng thấy chàng đâu? Trong giây phút bấn loạn cùng cực nàng tự dày vò mình vật vã xé áo xé cả mảnh khăn chùm đầu giả làm ni cô. Nàng lại mong có con chim nhạn sa xuống mái hiên để nàng cắn cho đầu móng tay chảy máu ra như nàng Chiêu Quân viết bức thư tình gửi cho Hán Nguyên Đế. Một mối tình dang dở hẹn ở kiếp sau

Lu Hà tôi hay mơ tiên và thường xuyên gặp tiên luôn. Bậc tiền bối ngày xưa dẫn dắt Lu Hà tôi có ba Cụ một Việt hai Tàu tên là Tản Đà, Bạch Cư Dị và Lý Thái Bạch.

Bài thơ lạc cảnh tiên bồng đầu tiên viết vào năm 2008 kỷ niệm với một người phụ nữ đám cưới trên sông Ngân Hà. Sau đó là hàng loạt những bài thơ tiên. Thú vị nhất là sau khi xem phim chưởng của Tàu về bà Dương Qúy Phi, đêm tôi nằm mơ thấy mình là Vua Đường Minh Hoàng rơi từ một đỉnh núi cao như Hy Mã Lạp Sơn, linh hồn tôi bay vun vút như cánh chim phượng hoàng, vượt qua núi đồi đồng ruộng bao la qua biển Bột Hải tới nơi mù suơng tiên cảnh. Tôi đứng thập thò ở một cánh rừng thì thấy một cung nữ thướt tha yểu điệu tới hỏi: Có phải khách thơ từ hạ giới tới thăm không? Cung Chủ sai tiểu nữ tới đón ngài, xin rước ngài vào trai phòng thưởng trà.

Lu Hà tôi lầm lũi theo chân tiên nữ áo xanh. Một cung điện nguy nga lộng lẫy không một bóng người. Thoáng thấy lành lạnh sởn cả gai ốc, lông chân như dựng đứng cả. Rồi từ trong rèm bước ra là một bà tiên chừng 40 hay 42 tuổi mà hương sắc mặn nồng làn môi đỏ thắm đường nét uốn cong, sắc nước nghiêng thành quyến rũ vô cùng.

Lu Hà tôi khúm núm chắp tay vái chào. Cung chủ mỉm cười mới đó mà đã quên nhau rồi ư? Thiếp là Dương Ngọc Hoàn, từng được chàng sủng ái gọi là Dương Qúy Phi ngày xưa đó. Hôm qua Thái Thượng Lão Quân có sai Tôn Ngộ Không tới báo là chàng sẽ ghé thăm.

Phòng rộng mênh mông cột sơn son thiếp vàng mấy người ôm không xuể, một cái gường thất bảo rộng chừng 6 mét, dài 8 mét. Lu Hà tôi sửng sốt trong đời chưa thấy bao giờ nhìn thấy, chỉ dám rón rén ngồi ở góc đầu giường. Tiên bà vẫy tay, lại gần đây thiếp cho xem cái cái này, thì ra một cái tráp ngà trong đựng đôi xuyến vàng và cái trâm bạc.

Một lúc sau thấy cung nữ áo xanh bưng một mâm hoa qủa, rượu hồng đào hai cái chén ngọc nhỏ. Tiên bà nhỏ nhẹ: Đào này gọi là đào trường thọ mới hái từ vườn bà Tây Vương Mẩu đó. Xin mời chằng nếm thử.

Lu Hà tôi thẫn thờ chả thiết gì ăn uống cứ đau đáu nhìn bà tiên mà lửa lòng trỗi dậy. Tiên bà hiểu ý, thiếp đã chứng quả tiên nhân cốt đạo gọi là Thái Chân rồi, bây giờ phong là Cung Chủ ở nơi tiên đảo này, chuyện ái ân chăn gối như ngày xưa xin chàng hãy lượng thứ cho.

Thôi để chàng vui có bầy cung nữ múa điệu nghê thường mà chàng từng phổ nhạc theo thơ Lý Bạch đó.

Sau điệu vũ y Lu Hà tôi đứng dây cáo từ để về hạ giới. Nếu trời sáng mà không về thì hồn viên tịch luôn. Thái Chân bịn rịn hai dòng nước mắt tuôn trào. Lu Hà tôi theo cung nữ áo xanh ra khỏi cung điện, đứng trên mỏm đá vách núi cao dựng đứng. Tiên nữ chỉ tay xuống biển, hỏi có nhìn thấy hai con rồng đang rỡn nước phía dưới không? Lu Hà tôi rướn cổ nhìn đâu đâu?
Bỗng nàng tiên nữ đẩy Lu Hà xuống vực sâu, kêu ối một tiếng thì ra là mộng, toàn thân đổ mồ hôi ướt như tắm.

“Ngàn lau xa lắc thê lương
Cõi trời thăm thẳm dặm trường mù tăm
Tơ giăng cái kén dâu tằm
Cuốc kêu khắc khoải đêm nằm sầu mang

Ai hay mộng mị mơ màng
Nâu sồng ướt đẫm thiếp chàng rời xa
Xôn xao eo óc tiếng gà
Bàng hoàng ngồi dây canh ba não nùng”

Canh ba là lúc nửa đêm khoảng từ 23 giờ đêm đến 1 giờ sáng gọi là giờ tý. Theo cách tính thời gian của người xưa trong một ngày đêm 5 canh ngày 6 khắc.

” Ngàn khơi sóng vỗ chập chùng
Bình minh thấp thoáng rợn rùng quân binh
Ngập sâu đồ thán chúng sinh
Cờ đen san sát điêu linh giống nòi”
Khổ này tả tâm trạng Ngọc Hân luôn nơm nớp lo sợ quân lính Nguyễn Ánh bắt được 3 mẹ con nàng để trả thù. Đồ thán có nghĩa bùn than, bùn đen, cả nước ngập trong trong làn sóng khủng bố bắt bớ của triều đình mới. Cờ đen ám chỉ những lá cờ cắm trên những ngôi mộ người chết.

” Hóa công sao nỡ hẹp hòi
Để cho tiên đế về nơi suối vàng
Cơ đồ sự nghiệp dở dang
Nấm mồ vô chủ ngỡ ngàng đồng hoang”

Hóa công hay gọi là máy trời tạo ra vũ trụ vạn vật, nhưng lại hẹp hòi với người có công lao cứu nước giúp đời như Nguyễn Huê, hưởng thọ chỉ có 39 hay 40 năm thôi. Khi ông chết đi triều đình Tây Sơn phải cho xây nhiều ngôi mộ giả khắc tên bia đá, nhưng mộ thật thì lại sơ sài như người thường có khi còn bệ rạc hơn cả người nghèo như một nấm mồ hoang vô chủ để che mắt quan quân Nguyễn Ánh. Nghe nói nhà Nguyễn đã tìm thấy mộ vua Quang Trung và hai người anh Nguyễn  Nhạc và Nguyễn Lữ? Nguyễn Ánh cho lính đi tiểu vào hộp sọ rồi nghiền ra thành bột pha với thuốc súng mang bắn. Không rõ thực hư ra sao có đúng xương cốt ba anh em nhà Tây Sơn không?

4.10.2019 Lu Hà






Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 51


Sầu Ly Ai Oán (3)

Bây giờ các bạn lại cùng tôi nghe tiếp theo băng video thứ 3. Sầu Ly Ai Oán được Thu Hà diễn ngâm. Tôi phải ôm bụng mà cười khi thấy Thu Hà tranh cãi với một người về tôi là Nam Hay Nữ? Thu Hà cứ một mực tôi là Nam còn người kia nghi tôi là Nữ. Tôi không tin người kia nghi tôi là nữ mà chỉ giả vờ khen tôi lấy lệ rồi  mượn gió bẻ măng vì Nam gì mà mang tên Nữ? Lu Hà rõ ràng là tên con gái.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 50


Sầu Ly Ai Oán (2)

Nghe tiếp theo video thứ 2, Sầu Ly Ai Oán được Thu Hà diễn ngâm, tôi nghe mà rưng rưng nước mắt. Tôi thương cho dân tộc Việt Nam, thương cho nỗi bất hạnh của bao kiếp phận hồng nhan tài hoa bạc mệnh cổ kim xưa nay từ công chúa Huyền Trân, nữ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ, thương cho vua Quang Trung yểu mạng và thái hậu Ngọc Hân lẻ loi giữa nơi hang hùm nọc rắn. Tôi miên man sầu tưởng về những vần thơ lục bát về những tình tiết tôi mô tả trong thơ.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 49


Sầu Ly Ai Oán (1)

Sầu Ly Ai Oán một bài thơ lục bát dài viết theo thể trường ca bi oán phỏng theo tâm trạng bà Bắc Cung Hoàng Hậu Lê Ngọc Hân khóc chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệ. Bà Lê Ngọc Hân đã viết bài thơ song thất lục bát dài bằng chữ nôm với tên đề: “Ai Tư Vãn“. Tôi tạm giải nghĩa nôm na : Ai là ai oán, tư là riêng tư, vãn là than vãn.
Bài thơ khóc chồng cũng là một bản điếu văn đọc trước bài vị linh cữu vua Quang Trung.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Trần Thu Hà Diễn Ngâm Phần 48


Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“

Cuôc đời này thật là vô thường, ngắn ngủi như kiếp phù du bèo bọt, một tiếng trống đưa ma là kết thúc tất cả vui buồn giận hờn nuối tiếc khổ hạnh. Hành trang ta mang theo về thế giới bên kia vẫn chỉ là hai bàn tay trắng, có chăng chỉ là những kỷ niệm thơ ca du duơng cùng với tiếng gió, sóng gào, biển động, mưa rơi, thác đổ, suối reo. Tiếng vọng của âm thanh hang đá lạnh lẽo hoang vu.

Vỡ Mộng


(Truyện Ngắn của Lu Hà)

Tôi được sinh ra ở thế gian này, nhưng cuộc đời tôi đầy cay đắng xót xa, tôi luôn gặp phải những tai ương bất hạnh do lũ người hèn mọn đểu cáng, tiểu nhân, bất tài vì lý do này lý do nọ mà muốn cản trở bước chân tôi đi, dập tắt ngọn lửa lòng khao khát tri thức, trí tuệ, khát vọng về một tương lai xán lạn, để tôi phải dời bỏ quê hương Việt Nam yêu dấu, sang cộng hòa dân chủ Đức học nghề rồi làm lao nô, rồi lại hành hương di cư sang Tây Đức để an cư lạc nghiệp. Từ nhỏ tôi mang nhiều hoài vọng, mơ mộng mình sẽ là nhà toán học, vật lý hay hóa học. Mình sẽ thăng tiến bay cao trên con đường cử nghiệp. Nhưng than ôi ! Thượng đế không thương xót tôi, ngài đày đọa tôi phải làm thơ và viết văn.

Lương Y Kiêm Từ Mẫu


(Thư cầu cứu của một người cha)

Kính gửi ông bác sĩ med. S.B. Bác sĩ của gia đình tôi
Tôi đang viết thư này tới ông và nhóm y tế của ông. Tôi cần lời khuyên của ông. Tôi là ông Lu Hà

Gia đình tôi đến từ Đông Đức có 3 người con, con gái tôi  L. S sinh ra ở Tây Đức, nó  là một cô gái tốt, học sinh viên giỏi từ thời trung học và đang học tại Đại học Basel, và Freiburg. Đầu tiên là kỹ thuật Nano sau đó là hóa học.
Tuy đang bận rộn nghiên cứu khoa học, cháu vẫn tìm việc làm thêm, để kiếm chút tiền còm, cháu muốn có mọi thứ. Bên nước chúng tôi gọi là tham sân si. Tham có học vấn danh hiệu, lại tham có tiền, tất nhiên sẽ  sinh ra nóng giận và ngu muội.

Trường Sơn


Rất cảm động thi sĩ Thanh Hoàng đã gửi tặng tôi bài thơ. Cảnh rừng núi Tây Nguyên hùng vĩ, là nơi chôn nhau cắt rốn cho 100 đưá con sinh ra cùng chung một bọc cuả Mẹ Âu Cơ. Theo trí tưởng tượng cuả những tâm hồn thi sĩ thì những mớ nhau đó đã hoá thành đồng, nhôm, than đá v.v…thành tài nguyên để lại, thành của hồi môn cho những đưá con nghèo Việt Nam. Tuy sự thật ông Lạc Long Quân và bà Âu Cỏ chỉ là một câu chuyện bịa, một truyền thuyết trong tác phẩm văn hoc mà tác giả hư cấu ra mà thôi, như nhà văn Ngô Thừa Ân bên Tàu viết truyện Tây Du Ký vậy.  Là người Việt Nam văn minh có kiến thức ta không nên quá tin vào câu chuyện tổ tiên ta thần thánh quái gở như vậy. Con người là linh thể của tạo hóa và Thiên Chúa, chứ đâu có phải là yêu quái một người đàn bà sinh ra cái bọc có 100 quả trứng như trứng gà trứng vịt vậy để gọi nhau là đồng bào ?  Truyện này có trong tác phẩm văn học Lĩnh Nam Chích Quaí ? Do một danh sĩ đời nhà Trần là ông Trần Thế Pháp soạn ra. Ta hãy tin tổ tiên ta theo lịch sử đáng tin cậy khởi đầu là ông An Dương Vương xây thành Cổ Loa, sau là Triệu Đà ...Ngày nay người cộng sản lợi dụng chữ đồng bào khúc ruột ngàn dặm để moi tiền người Việt tỵ nạn.

Nhớ Lại Những Vần Thơ Đầu Tay


Vào những năm 2006, 2007 khi tôi chưa biết cách lập facebook và viết blog, tôi hay lang thang trên mạng đọc thơ của thiên ha. Vô tình tôi vào trang web của anh Trần Trung Đạo để đọc văn thơ. Làm thơ cũng là một thú vui để trẻ hóa tâm hồn, có lẽ sẽ làm cho ta bớt đi những nếp nhăn trên mặt, mỉm cười nhiều hơn nhăn nhó. Lu Hà tôi muốn mình luôn trẻ trung yêu đời, Lu Hà không phải anh hàng thịt, trái tim thơ không thể sẻ làm đôi. Nghe nói còn tệ nạn nực cười làm thơ thôi phải xin giấy phép, làm thơ trong khuân khổ pháp luật, chỉ được phép ca ngợi, thơ không được rên rỉ khóc lóc yêu thương.

Thợ Nhồi Sọ


Ông Hồ Ngọc Đại theo tôi không phải là giáo sư hay nhà giáo dục sư phạm quái gì hết. Ai đó còn gọi ông ta là thày Đại là nhầm lẫn, nên gọi ông ta là công nhân nhồi sọ, hay thợ nhồi sọ giống như các nghề thợ nề, thợ đổ bê tông, thợ đổ thùng móc cống v.v...

Bởi cớ sao?

Bởi vì qua xem một vài băng clip, tôi thấy ông ấy nổ quá, nói năng như một kẻ cuồng ngôn loạn trí. Triết gia Paul Nguyễn Hoàng Đức cũng phản đối gay gắt khi ông Đại nói một câu quá ngu xuẩn: “Con người là tế bào của xã hội“

Nhạc Thơ Cát Bụi Cuộc Đời


-Nguyễn Viết Thu: Trích đoạn Nhật Ký nói về tuổi thơ cơ cực của ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào gửi vào trang thi sĩ Lu Hà.
Nhật ký viết về cuộc đời tôi, ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào. Tôi tên thật là Nguyễn Viết Thu sinh năm 1985 nguyên quán Quảng Bình sinh ra tại Bình Phước, lúc nhỏ vì gia đình nghèo nên nửa buổi học nửa buổi phải đi lượm từng cục sắt để bán kiếm tiền đong gạo năm lên 10 tuổi thì cha tôi không may đả bị bệnh và căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sinh mạng, khi mẹ tôi đã bán hết tất cả để chạy chữa nhưng vẫn không qua được và từ đó một người vợ mất chồng vĩnh viễn một người con thiếu đi tình thương của cha, gia đình tôi đã lâm vào hoàn cảnh bế tắc lúc đó một mình mẹ tôi không thể lo hết cho tôi và các em nhỏ, mẹ tôi đã quyết định cho tôi đi ở đợ cho người ta hai năm và đã ký giấy hợp đồng , nhằm mục đích phụ mẹ tôi để g,iúp đỡ các em trong khi thiếu thốn bữa đói bữa no.

Một Thực Tế Phũ Phàng


Tôi không đồng ý với lời trách móc của cô Ngọc Đặng làm việc tại công ty bảo hiểm tài chính và sức khỏe nào đó với ca nhạc sĩ Nguyễn Thu tức Lý Kiến Hào

-Ngọc Đặng: “Thành thật rất đồng cảm với bạn trước hoàn cảnh này. Phải chi trước khi rủi ro ập đến với gia đình, mà bạn có tham gia bảo hiểm tài chính và sức khỏe thì mọi thứ giờ đã được bảo hiểm thay bạn gánh lấy trách nhiệm nặng nề như hiện giờ . Hichic“

Tôi rất buồn khi đọc những dòng này. Lý Kiến Hào chỉ còn biết mếu máo dở khóc dở cười gượng gạo tê tái xót xa cám ơn cô thôi.

Một Tài Năng Kém May Mắn Trong Cuộc Đời


-Nhạc Sĩ Thành Công:
Cần lắm những tấm lòng giúp đỡ Nhạc Sĩ nghèo bất hạnh.
Thành Công vừa mới nhận được tin người em trai đồng nghiệp – Ca Nhac Sĩ Lý Kiến Hào bị tai nạn giao thông cách đây 1 tháng lúc đi hát về. May mắn là vợ của em chỉ bị xây xát nhẹ. Còn riêng Kiến Hào bị tổn thương đầu gối nghiêm trọng. nếu không phẫu thuật sẽ tàn tật suốt đời. Gia cảnh em hiện giờ rất khó khăn khi đối diện với số tiền phẫu thuật là hơn 30 triệu đồng.

Một Hiện Tượng Quái Đản Về Nghề Giáo Sư


Như đã hứa, tôi xin quay trờ lại bàn bạc với bác Paul; nghiêm túc là một nhà triết học, một người bạn facebook thân mến lâu năm.
Tôi không tin ông Hồ Ngọc Đại là giáo sư, có sự nhầm lẫn nào chăng? Giáo sư gì mà ăn nói hồ đồ như trẻ con, chỉ số thông minh IQ quá thấp dưới mức bình thường ?
Có lẽ chúng ta gọi nhầm một anh thợ móc cống cạo rỉ thùng ở Nga và Tàu về Viêt Nam là giáo sư? Bác Paul là nhà triết học, bác hãy soi sáng cho nhận xét của tôi.

Kỹ Nghệ Tự Say Thịt Chính Nó


Suốt 40 năm qua, chỉ một mình y, Hồ Ngọc Đại đã làm mưa làm gió ngành giáo dục Việt Nam, y đã tạo ra cái gọi là công nghệ giáo dục, thực ra là một cỗ máy nghiền nát tâm hồn trẻ thơ. Hồ Ngọc Đại là sản phẩm thừa, là con đẻ của chính cơ chế độc tài man rợ thú tính tạo ra.

Nếu không có Lê Nin, Stalin thì không có Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Hồ Ngọc Đại, Phạm Vũ Luận, Phùng Xuân Nhạ v.v…

Không Thể Nào Tin Nổi



Không thể nào tin nổi, nhưng đó là một sự thật phũ bàng cay đắng cho một kiếp con người tài hoa bạc mệnh. Người ta bảo hồng nhan bạc mệnh, bạc bẽo về đường tình duyên, nhưng Lý Kiến Hào là một nam nhi thì bạc bẽo về đường đời. Sáng nay tôi tìm trên youtube để nghe một album về tiếng hát của ca nhạc sĩ gọi là tình ca bolero khoảng 23 bài từ bài Bạc Trắng Lửa Hồng đến bài Yêu Vội Vàng. Hay quá, cảm động quá, xúc động quá không thể nào tin nổi. Tôi không thích so sánh nhưng lần này trong đời tôi phải xin lỗi mọi người, tôi không thiên vị nhưng từ trái tim nóng bỏng và cái đầu lạnh lùng tôi buộc phải nói lên: Đàm Vĩnh Hưng chỉ đáng xách dép cho Lý Kiến Hào thôi. Nhưng trớ trêu thay thiên hạ lại xưng tụng Đàm Vĩnh Hưng là ông hoàng ca nhạc mà không phải là Lý Kiến Hào?

Hồ Ngọc Đại Một Con Ác Qủy Trong Ngành Giáo Dục Việt Nam


Tôi không phải là một nhà sư phạm. không hề làm thày cô giáo, chỉ là một công dân bình thường, không có học vị gì hết. Nhưng số mệnh, hay do xứ mạng được sinh ra bắt buộc tôi phải viết ra rất nhiều bài luận bàn về giáo dục. Cách đây mấy năm và sau nữa nhân dip con gái nữ thi sĩ kiêm khoa học gia Mai Hoài Thu tốt nghiệp trung học ở Mỹ tôi cũng có viết thêm một bài luận dài và cũng giải thích ý nghĩa câu nói của triết gia Platon: “ Mọi đứa trẻ sinh ra đều có thể trở thành thiên tài, nếu như chúng có một người mẹ hay một người chị tốt. nếu như chúng không có dị tật bẩm sinh, nếu như chúng hoàn toàn khỏe mạnh khi cất tiếng khóc chào đời, ông khảng điịnh vai trò của người mẹ quan trọng hơn người cha trong việc nuôi dạy con cái thành tài.Tình thương yêu của người mẹ và phương pháp giáo dục hướng thiện nhân bản, sự liên kết giữa gia đình và nhà trường tối quan trọng, thày cô giáo muốn dạy cái gì trước hết phải được sự đồng ý của cha mẹ. Ông thừa nhận 10% là tài năng, năng khiếu bẩm sinh, còn 90% thành quả có được là do giáo dục mà nên.

Hai Ông Giáo Sư Nên Đi Học Lại


Tưởng trình độ kiến thức hai ông Hồ Ngọc Đại và Bùi Hiền cao thế nào, chứ tôi thấy quá tầm thường không hơn ông giáo làng lớp 3  Vũ Khiêu, không hơn ông hoạn lợn Đỗ Mười. Hai ông ấy khoe khoang  mình từng mài đũng quần trên ghế giảng đường Nga Xô và China. Với bộ chính trị, với bộ giáo dục Việt Nam thì đánh giá rất cao các ông ấy, vì xứ mù thằng chột làm vua. Qua mấy băng clip mới lòi ra là hai lão già này cực kỳ ngu dốt, ngu dốt thảm hại, theo tôi là loại đầu heo óc bã đậu, đần độn vô học, đến mức thô thiển thô bỉ viết Tổ quốc thành tổ cuốc, quy hoạch thành cui hoạch. Danh xưng giáo sư tiến sĩ là rỏm vì những kiến thức nham nhở hai ông này bị nhồi sọ ở Nga Xô và nước Tàu đã lỗi thời.

Dòng Sông Mẹ


Bình thơ Giang Hoa

Nữ sĩ Giang Hoa làm bài thơ “Dòng Sông Mẹ“ theo lối trường thiên tứ tuyệt, thể thơ mới đã có từ thời tiền chiến, nhờ sự sáng tạo của các thi sĩ Việt Nam thời đó gọi là thơ mới niêm luật như 4 câu thơ đường luật cắt ra không cần đối câu đối chữ, dài ngắn tùy theo người viết. Tôi ngẫm nghĩ cách bình thơ mới mà cổ kim xưa nay như chưa hề có ai từng làm. Tôi gọi kiểu cách mới này là dùng thơ để bình thơ. Sau khi đọc xong bài thơ của Giang Hoa tôi đã sáng tác luôn ra thơ lục bát và song thất lục bát để phụ họa theo ý Giang Hoa, làm rõ nét nổi bật thêm cảm xúc hồn thơ thiếu phụ, dày dạn trường đời và trường tình, cũng như nghệ thuật tu từ.

Đôi Dòng Về Lý Kiến Hào


Lý Kiến Hào tên thật là Nguyễn Thu, một chàng trai trẻ người miền trung, vùng Quảng Ngãi. Theo tôi là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Đại để dân ở đây đời sống rất chật vật, nghèo nàn, quanh năm sóng thần lũ hụt. Thế nhưng Kiến Hào có một tâm hồn nghệ sĩ rất phong phú. Vừa là nghệ nhân, lại có tài viết nhạc và ca hát.

Tôi chỉ mới vô tình quen biết trên mạng facebook thôi. Kiến Hào gọi tôi là anh trai, cũng biết tôi đáng tuổi cha chú. Cũng phải tôi cũng là nghệ sĩ mà, ai đó viết văn, làm thơ, ca nhạc sĩ, họa sĩ, điêu khắc, nhạc công v.v… đều là nghệ sĩ cả theo các hình nghệ thuật khác nhau muôn màu sắc tía.

Đôi Điều Về Huỳnh Thúc Kháng - Nguyễn Du Và Phạm Quỳnh


-Lu Hà:
Tôi thật bàng hoàng sửng sốt khi đọc một bài đường thi của cụ Huỳnh Thúc Kháng viết với lời lẽ kiêu ngạo hàm hồ về nhà đại thi hào Nguyễn Du, bỉ báng học giả Phạm Quỳnh thậm tệ. Cụ diễu cợt học giả Phạm Quỳnh cổ súy người Việt Nam học chữ quốc ngữ, chê bai Truyện Kiều tà dâm. Thật ra cụ cũng chẳng phải tài ba ngon lành gì với cái bằng ông nghè học chữ nho. Cụ yêu nước? Cụ theo Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh trong phong trào Đông Du Nghĩa Thục? Cuối cùng cụ vẫn lom khom cúi đầu dưới trướng ông Hồ và được giữ chức bộ trưởng bộ nội vụ và quyền chủ tịch nước khi ông Hồ sang Pháp đàm phán. Cụ có phải là tay sai đắc lực cho ông Hồ tiêu diệt Quốc Dân Đảng, các đảng phái yêu nước khác hay thủ tiêu các thủ lãnh tôn giáo không? Nhưng tôi tin chắc cụ là một hủ nho học chữ Tàu, ăn cơm Tàu, chính cụ mê quan thày Tàu chứ đừng gắp lửa bỏ tay người, chê bai Nguyễn Du, Phạm Quỳnh sùng bái Tàu nô lệ Tàu như lời triết gia Paul Nguyễn Hoang Đức viết, trích dẫn cả thơ cụ:

Đôi Điều Muốn Tâm Sự Với Anh Lâm Mạnh Di


-Lâm Mạnh Di:

Giọt nước tràn ly- Block cho khỏe !
Hôm qua tôi viết 1 status trình bày tại sao tôi unfriend Huỳnh Quốc Huy. Tôi không thể chấp nhận được, trong khi những người đồng hành cùng anh Thức cùng tuyệt thực, cùng thắp nến cầu nguyện, trong đó có nhiều vị lãnh đạo Công Giáo và Phật Giáo, bị Huy mỉa mai rất vô lễ.

Đám Đông Nô Tài


Lý trí chuẩn mực đạo đức là ông chủ, cảm xúc đám đông a dua bầy đàn chỉ là nô tài.

Tên Hồ Ngọc Đại đã lợi dụng cảm xúc đám đông a dua bầy đàn để làm giàu trên sự ngây ngô ấu trĩ ngu dốt của họ, hắn lợi dụng cả tình thương yêu của các bậc cha mẹ, cái truyền thống chắt chiu cần mẫn cù lao chín chữ ngàn năm, công cha như núi thái sơn nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, dụ dỗ các bà mẹ nghèo ở các tỉnh miền núi xa xôi, các vùng nông thôn hẻo lánh mua sách giáo khoa công nghệ giáo dục của hắn và đồng bọn, thực chất là ép họ đẩy con cái mình vào cỗ máy nghiền hủy nát tâm hồn và thể xác trẻ thơ.

Con Khỉ Gìa Cuồng Qủy Sa Tan


Hôm nay vô tình vào trang nhà facebook, tôi xem một clip, được nghe ông Hồ Ngọc Đại ba hoa bốc phét về những chuỗi ngày ông ăn dầm nằm dề ở nước Nga Xô, học được những mánh lới lừa đảo gian trá tàn độc của một chế độ khát máu Stalin. Ông chày cối giải thích cái gọi là công nghệ giáo dục của ông dựa trên hai nền tảng triết học Mác và tâm lý học hiện đại, ông lải nhải ca ngợi các vị như Mác, Hegen, Freud, Piaget gì đó.

Ông ấy quá ngu độn không hiểu gì, Mác không phải là nhà triết học, Mác đã đánh cắp 3 quy luật tinh thần của Hegen để dẫn dắt loài người tiếp cận với Thiên Chúa, như mọi người đã biết: Quy luật thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập, quy luật lượng đổi thì chất đổi, quy luật phủ định của phủ định.

Cảm Tạ Các Bạn Chúc Mừng Ngày Sinh Nhật Của Lu Hà


Các bạn văn thi sĩ và bạn đọc xa gần thân mến!
Chắc hẳn các bạn đã âm thầm vào trang Facebook để đọc thơ văn của tôi và lại âm thầm lặng lẽ bâng khuâng ra đi, rất ít khi để lại một lời bình, nhận xét nào, trừ một vài người cảm mến thường xuyên vào đọc trang của  tôi là hay ghi cảm tưởng của mình. Nếu cứ tính số lượng các cô kiều nữ ở trong FB này đã được tôi ưu ái làm thơ tặng mà chỉ vì con chuột nhỏ nhoi thì cũng có hàng trăm cô rất mến tôi. Chính vì các bạn đã biết cư xử rất đẹp từ trong lòng các bạn một cách âm thầm nhẹ nhàng lại là một sự cổ vũ lớn lao cho tôi khi tâm linh tôi cảm ra và ngộ ra. Hôm nay là ngày đặc biệt thì các bạn mới gửi lời chúc mừng tôi. Tôi rất hiểu tấm lòng cuả các bạn vì tôi là thi sĩ cơ mà. Nhiệm vụ của thi sĩ là khám phá ra những bí mật của tâm hồn nhân thế và ngay chính bản thân mình.

Bao Che Cho Tội Phạm


Hồ Ngọc Đại và Bùi Hiền rõ ràng là hai tên tội phạm nguy hiểm, chúng lợi dụng hàm giáo sư do đảng phong, hay do hai nước đế quốc xã hội Nga và China phong. Nên mới dám tự tung tự tác cái trò chữ Việt cải tiến và trò hề giáo dục công nghệ. Trò chữ Việt cải tiến, Bùi Hiền vì quá ngu độn háo danh nên công bố trước bàn dân thiên hạ, hay vì thỏa thuận Thành Đô thúc ép?  Còn Hồ Ngọc Đại có thể là một nhân viên tình báo cáo già, hắn được đào tạo kỹ càng bài bản về môn tâm lý học, tâm lý thủ đoạn hủy hoại tinh thần làm cho đối tượng chết dần chết mòn, đối tượng của Hồ Ngọc Đại là cả thế hệ thanh thiếu niên Viêt Nam. Nên Hồ Ngọc Đại chỉ dám lén lút bí mật thực thi.

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 49


Ô Hô! Cụ Lê Đình Kình
Trường Ca phúng điếu

Lê Đình Kình, cựu chiến binh
Sáu mươi tuổi đảng tội tình gì đâu?
Tám tư tuổi bạc mái đầu
Hưởng dương cách mạng bể dâu đoạn trường

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 48


Sầu Ly Ai Oán
Trường ca cảm thán nàng Lê Ngọc Hân: Ai Tư Vãn

Ai Tư Vãn, tiếng khóc than
Điếu văn Hoàng Hậu ngút ngàn khổ đau
Trải qua đại nạn bể dâu
Xe rồng hun hút dãi dầu khói hương

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 47


Trường Ca Trào Lộng Tiếng Cười
cảm hứng đọc thơ Paul Nguyễn Hoàng Đức & Thanh Vudan

Trong trời đất muôn loài thụ tạo
Đấng Phạm Thiên dạy bảo ta rằng:
Cá tôm bơi lội tung tăng
Hổ lang sư tử hung hăng giữa rừng

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 46


Trường Tình Ca Cây Tre Việt Nam
 cảm hứng chuyển thể từ thơ tự do của Ngã Du Tử

Trải gió bụi bao mùa hưng phế
Chiếc nôi tre vẫn thế tình người
Võng đưa kĩu kịt à ơi
Mẹ ru con ngủ cho đời nở hoa

Bàn Luận Về Thơ Mới Và Thơ Lục Bát


-Lu Hà: Triết gia thi sĩ Paul Nguyễn Hoàng Đức viết bài ca ngợi nhà bình thơ Hoài Thanh hơi quá và có ý kiến cho rằng: Thơ mới tức là thơ tự do và thơ lục bát có nguồn gốc từ bên Tàu?

Lâu nay t rt ngưỡng m Bác Đc v khon triết học, nhưng v thơ theo t thì Hoài Thanh không biết làm thơ trình đ bình thơ rt kém, ông ta là anh th sp ch nhà in thôi. Ông ta ch là tay mơ v thơ. Ngân Giang là n sĩ tài hoa vi bài Trưng N Vương. Sinh thời thi sĩ Đông H phi đt qu khi bình thơ bà, và đã tắt thở vì quá xúc động khi đọc thơ Ngân Giang. Nhưng Hoài Thanh c tình quên bà trong tác phm Thi Nhân Vit Nam kém cht lượng ca ông ta, v cái gi là ngh thut v nhân sinh, mà chỉ a dua theo quan đim ca đng và T Hu. Ngân Giang b trù dp vì bà ta không chu theo chân bưng bô cho cán b ban tuyên giáo, h không th ve vãn tán tnh bà. Bà b chn kinh tế, m quán bán nước ven b sông, ép bà vào t hp tác xã thêu. Hàng trăm bài thơ hay ca bà cm xut bn, h vu khng bà nhân văn giai phm. Cho nên Xuân Sách mới có thơ: