Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Tiếng Chuông Vọng Chùm 6

 

Mẹ Ơi!

Kính tặng Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ

 

Trải bao mưa dập gió vùi

Bọt bèo trôi nổi luân hồi đắng cay

Thuyền đời vượt sóng trần ai

Qua cơn giận dữ thương người trần gian

Chí Minh đâu phải thánh thần

Hắt hiu như đám lưả tàn mà thôi

Thời gian tẻ lạnh buồn trôi

Mẹ ơi! Nhang khói tàn rơi nấm mồ

Cây rung hạt lệ xót xa

Chất chồng oan trái mịt mờ xóm thôn

Gây bao tủi nhục căm hờn

Ai mang chủ thuyết bần hàn quê hương?

Nhà tranh lam khói bi thương

Vườn không xơ xác họ hàng lầm than

Mọi nhà khoai sắn đói ăn

Sông khô đồng cạn lê thân phong trần

Trách người ăn dối nói gian

Năm thê bảy thiếp thế nhân mịt mù

Độc thân giản dị thế ư ?

Nghiã nhân đạo đức mập mờ trắng đen

Văn thơ mượn tiếng hiền nhân

Linh hồn ngạ quỷ chay đàn chúng sinh

Yêu nước sầu thảm trời xanh

Thương dân mà tạo chiến tranh tro tàn

Theo chân ngoại quốc lường gàn

Văn hoá tư tưởng rập khuân xứ người

Ngẫm xem thế thế kỷ qua rồi

Tóc xanh con đã bạc rồi mẹ ơi !

Nhạt nhoà ngấn lệ bờ mi

Bao la hồn khổ biển khơi đoạ đày!

 

1.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Mới Là Chân Tu

cảm tác thơ Hoa Mai: Lời Di Chúc

 

Hạt châu lóng lánh tuôn rơi

Thế Tôn còn đọng nhạc trời âm vang

Phong quang kià ánh đạo vàng

Tòa sen hiển lộng Trường Giang xa mờ

 

Thái dương nguyệt bạch nở hoa

Vòng quanh thế giới bể dâu lụi tàn

Theo dòng định nghiệp trần căn

Duyên đi phận đến không gian ảo huyền

 

Nhiệm màu di chúc thần tiên

Bút khô mực cạn cưả thiền vân du

Văn chương hận sự hư vô

Khơi nguồn cảm hứng dạt dào chúng sinh

 

Mười phương vũ trụ tâm linh

Muôn kinh vạn kệ bóng hình giai nhân

Rì rầm khấn khưá dân gian

Tà ma tâm Phật muôn vàn khó khăn

 

Đường xaTây Trúc gian nan

Nưả chèo đứt gánh bước chân mỏi mòn

Đại thưà minh thệ pháp son

Ngồi nghe biển động sóng cồn lao đao

 

Bờ mê bến giác xôn xao

Thuyền sầu cung ái nôn nao biển hồ

Làm sao sang được tới bờ

Thảnh thơi tự tại mới là chân tu?

 

3.2.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Mưa Chẳng Tạnh Lòng

Kính viếng Giác linh Thaỳ

Thích Huyền Quang

 

Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa

Theo trang Quảng Đức làm thơ nhớ người

Vấn vương tâm dạ bồi hồi

Như bao Phật tử Thày ơi nghiã tình

Trần gian quán trọ tàn canh

Đêm trường pháp nạn sự tình ai hay

Sau khi Thày đã đi rồi

Cầm cân nảy mực đạo đời ai lo

Còn Thày Quảng Độ cũng già

Bao nhiêu năm nưã chiều tà sao đây?

Quê hương bao cảnh đoạ đày

Tiếng kêu dậy đất oán đầy núi sông

Đói nghèo xơ xác cánh đồng

Đất đai chiếm dụng bất công từng giờ

Tâm linh tín ngưỡng xem thưà

Ki tô Phật giáo ép vào quốc doanh

Chính quyền phán sử bất minh

Đứng trên trăm họ nhân danh giống nòi

Coi thường mạng sống con người

Khảo tra khám xét làn roi dạy đời

Ngục tù nhà đá khắp nơi

Toàn dân nhẫn nhục cho đời xót thay

Phận bèo mặt nước nổi trôi

Sinh con chẳng biết chơi vơi thế nào

Tâm thần lạc lõng bơ vơ

Niềm tin chẳng biết đợi chờ vào ai

Bát cơm manh áo lần hồi

Cầu bơ cầu bất bụi đời dửng dưng

Quan liêu hành chánh lưng chừng

Khinh người như rác tận cùng đắng cay

Dương đông rồi lại kích tây

Công an cạo trọc một bầy xuất gia

Giáo điều lý tưởng ba hoa

Ba voi nước sáo mập mờ thặng dư

Trải bao thập kỷ mưá thưà

Đấu tranh giai cấp mịt mù u mê

Phương Tây tư bản đề huề

Thiên đường xã hội chính là ở đây

Cứ theo chủ nghiã xa xôi

Trái tim với cái dạ dày cách nhau

Trái tim còn biết thương đau

Dạ dày cộng sản dồi dào đô la

Vô thần tâm địa quanh co

Trước sau bất nhất đủ trò dối gian

Tôn thờ sùng bái cá nhân

Người khinh kẻ trọng bạo tàn công an

Chủ trrương giáo dục bất nhân

Quốc gia vô đạo mất dần lương nhân

Dùi cui súng đạn trị dân

Xóm làng thôn xã trăng tàn ngói rơi

Cơn mưa sầm sập đất trời

Mưa lòng còn nát cõi đời chúng sinh

Hôm nay sông núi thất kinh

Việt nam Phật giáo thất thanh bàng hoàng

Quốc doanh cộng sản tấn công

Chính danh thống nhất nuôi lòng muôn dân

Thế thời tiến thoái lưỡng nan

Cổ nhân hãy lấy bạoTần mà coi

Sáng mưa chiều nắng độc tài

Bất nhân bá đạo lâu dài mãi sao?

Phải chăng tạm bợ ngày giờ

Kéo dài chèo néo câu giờ việt gian

Duỉ may theo đống tro tàn

Xa bay cao chạy tập đoàn đảng ta

Mưu mô cộng sản tính xa

Chỉ thương dân nước thật thà khổ đau

Cứu đời Phật giáo truyền thưà

Huyền Quang thương xót ta bà chúng sinh

Tâm linh Thày vẫn hiển minh

Chỉ đường dẫn lối quang vinh giống nòi

Muôn dân dưới ngọn Phật kỳ

Việt Nam thống nhất lòng người cậy trông

Phương xa nặng một tấm lòng

Đọc trang tiểu sử theo dòng sông thương

Thuận buồm bát nhã vấn vương

Bờ mê bến giác con đường Huyền Quang!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Muà Vu Lan

 

Con vẫn băn khoăn nỗi cảm phiền

Năm nào Thày cũng nhắn đưa tin

Vu Lan thu xếp về thăm Phật

Hương khói già lam cánh cửa thiền

 

Hàng năm vào độ tiết trung thu

Gió mát trăng thanh khách tảo chuà

Nô nức xa gần bao đệ tử

Chôn rau cắt rốn tấm lòng xa

 

Nhớ thuở hàn vi ngài Mục Liên

Thần thông quảng đại tới cửu thiên

Nhãn quang trí tuệ siêu thần lực

Thương mẹ âm u chốn cửu tuyền

 

Xoá tội vong nhân lòng vị tha

Cho cơm đói khổ những hồn ma

Gây bao tội ác nơi trần thế

Giải thoát bao dung tháo dải sầu

 

Một sớ cầu siêu gửi tới Thày

Đường xa bưu điện có ai hay

Phong thư gói trọn tình thương nhớ

Gọi chút lòng ghi ở chốn này

 

Sách báo nhà chuà con vẫn xem

Gió mây nương nhẹ thấm mưa phùn

Cho bao hạt giống thêm tươi tốt

Cửa Phật từ bi giải oán phiền

 

 Vu Lan 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Ngậm Ngùi Sông Nước

chuyển thể thơ Phạm Minh Tuân: Cầu Mới Bình Minh

 

Chiếc cầu gãy trơ vơ nằm đó

Ánh bình minh rạng rỡ chen vô

Mong sao xoá hết sương mờ

Tưởng như cầu nối hồng hào má em...

 

Đời nức nở tâm hồn thơ dại

Cảnh trầm luân tê tái cõi lòng

Ơ kià một đốm đỏ hồng

Âm thanh xao động sắc không khói thành...

 

Buồn khoảng khắc trôi nhanh quá đỗi

Nỗi mừng chưa bóng tối xua tan

Đếm bao cơn lũ hung tàn

Ngậm ngùi sông nước non ngàn xa xa...

 

15.2.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét