Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Tiếng Chuông Vọng Chùm 5

 

Hồi Chuông Đầu Xuân

chuyển thể thơ tám chữ cuả Hoa Mai và Trí Giải

 

Xuân còn mất theo dòng luân chuyển

Xuân lại về rón rén cành mai

Vô thường tan biến từng giây

Trăng tròn rồi khuyết vơi đầy nỉ non

 

Nhịp chuông dội vang ngân xa thẳm

Bát nhã tâm thấm đẫm muôn loài

Suối ngàn vũ trụ trùng khơi

Ngàn sao lấp lánh bầu trời vô tư

 

Hồn tuyệt đỉnh em yêu có biết

Giải Ngân Hà tha thiết trong mơ

Có nghe hơi thở bên bờ

Nhiệm màu giác ngộ hoa đào sang xuân

 

Mang chan chưá tiền nhân hậu thế

Tấm chân tình gửi mãi không thôi

Hỡi người lữ khách kia ơi!

Xa hương có nhớ về nơi sinh mình?

 

Màu lá thắm trời xanh ai trộn

Thương nước non lận đận bốn muà

Phế hưng bao trận bể dâu

Ân tình sống lại toàn cầu còn đây

 

Người cảnh tỉnh vơi đầy nhân thế

Kẻ đam mê tăm tối hoạ gây

Sân si cố chấp thân này

Ái tình nhục dục đoạ đầy mãi thôi

 

Đừng mộng mị xa xôi thống thiết

Áo cà sa giải thoát cho đời

Nương thuyền vượt sóng biển khơi

Xa rời ác quỷ thảnh thơi linh hồn

 

Xuân đi mất lòng người luyến tiếc

Dòng thời gian lá biếc uá tàn

Đợi chờ hơi thở nàng xuân

Vô thường giả tạm trần gian héo mòn...

 

Dãy dừng lại muôn vàn thứ lữ

Nhịp cầu xây lầm lỡ mất đi

Yêu thương được sống làm người

Ghen tuông đố kỵ hẹp hòi làm chi...?

 

Xin để lại vài lời nhắn nhủ

Nhỡ mai kia cổ độ trăng soi

Nấm mồ lạnh lẽo lẻ loi

Sinh sinh tử tử cuộc đời hư vô

Ta trở lại quê nhà vĩnh cửu
Nơi Phật Đà ngự toạ đài sen

Cam lồ mát dịu hồn nhiên

Bình an hạnh phúc ưu phiền xua tan...

 

 Kính tặng các vị Đại Sư, Ni Cô và các Phật Tử nhà Phật.

 

11.1.2012 Lu Hà

 

Kính viếng Giác linh

HT Thích minh Tuệ

 

Mười bốn tuổi xuân ngài xuất gia

Taị chuà Vĩnh phước Thích thiền Hoà

Sa di pháp tự Thày Trí Hải

Minh Tuệ tì kheo thọ giới sư

 

Hoằng pháp hai nhăm đăng tuổi xuân

Giảng sư phật tử trí văn nhân

Chuyên khoa đại học lưu danh tiếng

Hiệu trưởng trường tư dạy cháu con

 

Hoàng hôn hối hả dóng chuông chuà

Minh Tuệ chia ly trở lại nhà

Quán trọ trần gian từ tạ thế

Chiều nay bịn rịn giọt sương xưa

 

Bảy tám năm trời dòng trụ thế

Năm ba hạ lạp bậc thiền sư

Hương bay nhật lệ muà thu sớm

Thanh thủy cành dương vẫy nắng tà

 

Hạ lạp pháp truyền bằng tuổi con

Bao nhiêu sóng gió kiếp phong trần

Nắng mưa lam lũ đời cơm áo

Đất quảng miền trung lệ vẫn tràn

 

Ngài đã đi rồi trong gió mưa

Việt nam bàng bạc ánh trăng sầu

Còn đâu bóng dáng cà sa ấy

Tịnh thất qua ngày với muối dưa

 

Đường về tây trúc chẳng còn xa

Tiễn bước Ngài đi một buổi chiều

Niết bàn tịnh độ lòng thư thả

Dừng bước chân nghe vẳng tiếng hò

 

Hò ơ sông nước nhớ xa gần

Thích tử ra đi một giọng đàn

Nắng cháy đen da hồn xứ quảng

Bồng lai tiên cảnh nhớ trần gian

 

Lịch sử ghi công bậc trí tôn

Tài năng đào tạo cứu nhân quần

Tuổi già sức yếu đành xin nghỉ

Tu viện Quảng hương lạnh ánh đèn…

 

 4 .8. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Loạn Tâm Nhân Thế

 

Cúc nở thu về thương cánh hoa

Ngậm ngùi phượng vĩ nát lòng ta

Hàng me rơi lệ rung sương khóc

Xe uỉ nhà chung Đức Mẹ sầu….

 

Lũ chúng bầy đàn như sói ma

Đủ màn sắc phục rõ côn đồ

Ầm ầm khua bụi toà Khâm Sứ

Gạch đổ tường rơi mắt đỏ ngầu

 

Cộng sản vô thần đâu biết thương

Một sáng muà thu gió lạnh lùng

Âm thầm tha thiết cầu xin Chuá

Chúng giải người đi giưã phố phường…

 

Kế hoạch công viên bí mật thành

Nhà thờ phá hủy mọc cây xanh

Cho loài ma quỷ tìm vui thú

Khủng bố điên cuồng loạn thất kinh

 

Rác rưởi mắm tôm giấy vệ sinh

Quẳng lên ô uế chốn tâm linh

Công an canh gác cười nhăn nhở

Liêm sỉ lạ gì quái tinh

 

Chiếm đất Thái Hà hòng bức đạo

Cả toà Khâm Sứ muốn san bằng

Xưa nay chuyên chính là như vậy

Đảng tính tôn thờ lũ bất lương

 

Đạo đức đua tranh với Chuá trời

Ngang nhiên bá đạo lũ ma chơi

Chí Minh tư tưởng bầy hoang dã

Khỉ tổ không tim óc hại người

 

Vẫn chả lạ gì giưã thủ đô

Trung tâm bạo lực vẫn reo hò

Yêu nước tức là yêu chủ nghiã

Vô lý độc tài mãi thế ư?

 

Thế giới bây giờ đã khác xưa

Văn minh điện toán ở trên đầu

Loài người đã biết tìm nhau lại

Điạ lợi nhân hoà không biết sao?..

 

Tôn giáo Mác Lê khói thuốc xanh

Ru hồn nhân loại đến điêu linh

Văn minh cộng sản về đồ đá

Xã hội bầy đàn Hồ Chí Minh

 

Thế giới đại đồng giấc mộng xưa

Lẻ loi cầm cố cuả dư thưà

Mong bầy cừu đói đừng tăm tối

Tưới bát canh chiên trận máu đào...

 

Chúng chẳng ngượng mồm vu cáo Cha

Truyền thanh báo chí bớt thêm vào

Củ hành củ tỏi trò gian trá

Nhà báo nước ngoài cũng chẳng tha...

 

Có một bài thơ gửi núi sông

Nhắn về tổ quốc nỗi đau thương

Chiều nay khoé mắt rơi dòng lệ

Ở tận cuối trời mây trắng bay!

 

3.10. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Lời Trăng Trối

 

Đức Đệ Tứ thiết tha lời trăng trối

Bao yêu thương nhắn nhủ với đàn con

Khi ra đi mà chẳng trọn đôi lần

Cho dân tộc hiến dâng giành tất cả .

 

Thày Quảng Độ đi đâu mà chẳng thấy ?

Pháp nạn này biết nhắn gửi cùng ai

Phút lâm chung sao chẳng nói ra lời

Trong gang tấc trái tim người bất diệt .

 

Chúng giám sát mượn danh vì sức khoẻ

Nơi nhà thương ngột ngạt bức tường vôi

Nỗi cô đơn mọi cử chỉ hành vi

Máy chụp ảnh công an nhìn tất cả .

 

Đừng dân chủ rêu rao từ đầu lưỡi

Hơn nghìn lần tư bản chốn xa xôi

Chút tự do! ôi máu thịt đầu rơi

Trong cải cách mậu thân và tư sản

 

Giết! Giết nưã, giết đi và giết mãi

Đất nước này bao thảm khốc điêu linh

Xây nhà giam ngục tối giưã rừng xanh

Đức Tăng Thống còn bao điều trăng trối ...

 

Và nơi kia rằn ri đầy sắc phục

Mắt gườm gườm răng nghiến lợi căm thù

Như xưa nay, lũ chúng vẫn tự hào

Người đày tớ tận trung vì đảng nước .

 

Thày Quảng độ với hai bàn tay trắng

Trái tim người mong cảm hoá yêu ma

Chúng cản ngăn làm sao đến Nguyên Thiều

Đưa Kim Giác về Sài gòn thống nhất .

 

Dưới cờ Phật chúng sinh là đoàn kết

Đại hội qua đã thống nhất chủ trương

Thích Huyền Quang là biểu tượng thiêng liêng

Thày Quảng Độ bị chính quyền o ép .

 

Họ vu khống chúng ta làm chính trị

Đổi trắng thay đen, cưỡng bức thiền sư

Thay đảng viên gõ mõ giả thày chuà

Phật giáo quốc doanh là bàn tay của đảng

 

Đức Tăng Thống lệ rơi trên gó má

Phút lâm chung Ngài chẳng nói được nhiều

Tay lạnh dần hơi thở vẫn đều đều

Giây phút cuối giác linh về cõi Phật

 

Trên mạng lưới truyền thông sang hải ngoại

Chim chóc bàng hoàng, cây cỏ khóc than

Sông ngừng trôi biển lặng sóng u buồn

Dân quốc nội lặng thinh hay chẳng biết ?

 

Bao mưu tính tội đồ còn sảo trá

Lễ đăng cai ra vẻ có tự do

Đưa quốc doanh lên thống trị Phật đà

Đức giáo chủ như thường dân đã chết !

 

Đức Tăng Thống lặng yên hồn viên mãn

Lũ quỷ yêu ma cảm hoá làm sao

Lúc sinh thời, như Thày vẫn lo âu

Bao thập kỷ Thày đã làm tất cả .

 

Đức Tăng Thống ra đi về Phật quốc

Cả một thời hiến trọn với nước non

Đạo và đời chí nguyện Đức Thế Tôn

Cho dân tộc trái tim dòng máu đỏ.

 

9.7. 2008 Lu Hà

 

 

 

Lộn Sòng

 

Tớ chẳng vui gì khi viết ra

Nửa già thế kỷ trái tim đau

Bao nhiêu nghịch cảnh đầy oan trái

Bức tượng vô thần ôi xót xa

 

Hùng Vương Phật Tổ với người ta

Chư vị hôm nay được phụng thờ

Buôn thánh bán thần mưu cộng sản

Lộn sòng ve vãn bậc chân tu

 

Cái giá đưa ra thật khó coi

Đành rằng tam hợp lễ đăng cai

La làng đánh trống hoành dương Phật

Móc cống vô thần trơ mặt ai?

 

Lận trắng con đen dễ hiểu lầm

Đại Nam quốc tự với muôn dân

Chẻ băm chữ nghiã lời căn dạy

Phật Giáo tự tâm giưã chính nhân

 

Cái mẹo trẻ ranh lừa được ai

Con giun xéo mãi cũng quằn thôi

Ba voi nước sáo treo đầu chó

Lại bán thịt heo giữa chợ đời

 

Cà cuống còn cay cái mặt mo

Tốn bao bút giấy khói hương thờ

Nưả già thế kỷ bôi son mãi

Đói khát cô hồn ngươi chạy đâu ?....

 

Cố ý mập mờ chữ thánh nhân

Nôm na mách qué bịp lòng dân

Cứu nguy chế độ đi buôn Phật

Bán rẻ Như Lai cho Mác Lê

 

Thế giới hữu thần Thiên Chuá giáo

Ngoài ra tất cả gọi vô thần

Nực cười lý giải trơ như đá

Loè bịp dân lành cả chữ tâm

 

Mai mốt rồi phen Thiên Chuá giáo

Hùng Vương Thiên Chuá với cha già

Ba ngôi thẳng tắp từ trên xuống

Vô sản dân nghèo dưới Ki Tô

 

Chuá cũng đấu tranh cho thế nhân

Chung lưng giai cấp giữ phần ăn

Miễn sao chế độ cai toàn trị

Thánh giá chia đều cho đảng viên

 

Cái lễ đăng cai ngốn của dân

Cầu mong toà thánh sẽ ra ơn

Đại Nam quốc tự thêm công giáo

Bác ái tình thương toàn đảng dân

 

Rạp mình cúng tế xin thần thế

Mặt trận ma chơi cũng duyệt rồi

Nghị quyết giơ tay luôn tuyệt đối

Miễn sao quyền đảng chẳng buông rơi

 

Hương khói lầm dầm ba thánh nhân

Một hàng thẳng tắp dưới lên trên

Hùng Vương Phật Tổ kià ai nữa ?

Cái giá đăng cai thật đáng tiền

 

Xanh vỏ đỏ lòng vẫn thế thôi

Miệng thơm đẫm máu lợm bàn tay

Đi đêm mới biết ma ăn cỗ

Lúc đánh lúc xoa lúc giãi bày…

 

Biết đến bao giờ mới hiểu ra

Mưu gian quỷ kế thật ranh ma

Mượn vàng Quốc Tổ che màu đỏ

Phật nợ chúng sinh bao khổ đau

 

Từ bi hỉ xả sẽ quên đi

Giải thoát làm chi nghĩa lý gì

Giai cấp đấu tranh thêm cả Phật

Mác- Lê dơi chuột giưã ban ngày

 

Đại Mam quốc tự tổ Hùng Vương

Kế đến quang đăng ánh đạo vàng

Lẫm liệt oai phong ai thế nhỉ

Con bài chế độ vẫn còn thiêng

 

Vẫn lại lai rai lý lẽ xưa

Đỉnh cao trí tuệ dạy con thơ

Thương dân yêu nước mê cờ đỏ

Yêu Phật tức là yêu Mác- Lê

 

Thế giới văn minh tự hỏi nhau

Đăng đàn diễn thuyết gió mây mưa

Tung hô Phật độ cao trần thế

Quảng Độ Huyền Quang mất tự do ?...

 

Cái xác còn đây quý lắm sao

Sao không thiêu huỷ để thành tro

Noi theo gương Phật mà tâm niệm

Góc núi Ba Vì tan khói mơ .

 

 4.6. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét