Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Tiếng Chuông Vọng Chùm 10

 

Tiếng Búa Trong Đêm (1)

Kính dâng Giác Linh HT Thích Từ Mẫn

 

Trong mơ đinh đóng rã rời

Con nghe tiếng búa vinh quy cuộc đời

Âm dương hai ngả xa vời

Thầy đi về cõi hết rồi tử sinh

Con đâu Phật tử thuần thành

Chưa từng lễ Phật cầu kinh bao giờ

Quy y Tam Bảo thì chưa

Pháp danh chẳng có mà sao buồn phiền

Nửa đêm ngồi dậy chong đèn

Lương tâm xao xuyến nhân duyên Phật đà

Nhà Thầy bốn đời xuất gia

Mới mười hai tuổi Thầy ra ở chùa

Tuổi thơ kín cổng đường tu

An nhiên tự tại lánh xa phong trần

Bên ngoài thế sự muôn vàn

Trăm phương nghìn kế sát thân phá đời

Trải bao vật đổi sao rời

Ngót gần thế kỷ sáng ngời lòng tin

Giang sơn Đạo Pháp hoằng dương

Còn bao thế lực cản đường Thầy đi

Chông gai sỏi đá gian nguy

Nhiễu nhương thế sự trong ngoài phá ra

Ở chùa tưởng lánh phong ba

Chịu bao cay đắng ta bà vô minh

Lòng thành chứng quả vô sinh

Con đường Phật giáo sáng danh gương Thầy

 

5.12.2007 Lu Hà

 

 

 

Chí Nguyện Xuất Gia

(Tâm Quang mạn bàn thơ Lu Hà)

 

Chữ “vinh quy” chớ đem so sánh

Đối với hàng nhập Thánh siêu phàm

Người tu vui cảnh già lam

Người đời bị những xan tham buộc ràng

 

Thầy đã dự vào hàng Thích tử

Không xen vào thế sự đa đoan

Thầy vui trong ánh Đạo vàng

Trí Bi là hạnh, rỗng rang là nền

 

Không “kín cổng” không quên nhân thế

Không thờ ơ máu lệ nhân sinh

Giúp người gặp cảnh điêu linh

Chớ không khép kín một mình tu riêng

 

Người xả tục càng siêng tu học

Chí thanh cao gạn lọc bụi trần

Giúp đời, hiển Đạo, an dân

Mới mong báo đáp Phật ân sâu dày

 

Chớ đâu phải qua ngày qua bữa

“Lánh phong ba” lần lữa cho xong

Cửa Thiền tinh tấn dụng công

Giữ tâm trong sạch, giữ lòng thẳng ngay

 

Có như thế mới tày ân Phật

Mới là người chân thật xuất gia

Bước đi bốn biển là nhà

Tâm hồn trải rộng bao la đất trời

 

  6.12.2007 Tâm Quang

 

 

 

Tiếng Buá Trong Đêm ( 2 )

kính viếng giác linh Thày Thích Từ Mẫn về thế giới tịnh độ

 

Con nằm mơ tiếng đóng đinh

Bờ mê bến giác năm canh u hoài

Âm dương đôi ngả chia vời

Thày về Tây Trúc hết rồi tử sinh

Con đâu Phật tử thuần hành

Chưa từng lễ Phật cầu kinh bao giờ

Quy y tam bảo thì chưa

Pháp danh chẳng có mà sao ưu phiền

Nửa đêm ngồi dậy chong đèn

Lòng con sao xuyến nhân duyên Phật đà

Nhà Thaỳ bốn đời xuất gia

Mới mười hai tuổi Thày ra ở chuà

Tuổi thơ nhập cưả thiền tu

An nhiên tự taị chẳng xa thế trần

Việt Nam cộng sản dối gian

Trăm phương nghìn kế haị thân phá đời

Trải bao vật đổi sao dời

Ngót gần thế kỷ sáng ngời Phật quang

Giang sơn Đạo Pháp hoàng dương

Biết bao thế lực cản đường Thày đi

Chông gai sỏi đá gian nguy

Nhiễu nhương thế sự trong ngoài phá ra

Thánh đường nổi sóng phong ba

Chịu bao cay đắng ta bà vô minh

Lòng thành chứng quả vô sinh

Con đường Phật giáo sáng danh gương Thày

 

  6.12.07 Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Chổi Gọi Thu

cảm tác theo tâm bút cuả Trần Trung Đạo

 

Xào xạc trong lòng hương gió thu

Tấm lòng cố quốc nghĩ mà đau

Boston vắng vẻ đường hưu quạnh

Lữ khách bâng khuâng nỗi nhớ nhà .

 

Thu vắng thu qua thu gợi tàn

Quê nhà đông lại khói sương tan

Trái muà đâu phải vì xa cách

Khoảng cách thời gian gọi nỗi buồn .

 

Bốn chục năm rồi nhanh thế sao?

Hoà Cầm bãi rác thuở xa xưa

Lá thu xao xác tìm nơi chốn

Nam Lộc xe đò lỡ chuyến thơ…

 

Trước cưả Bồ Đề thu vẫn rơi

Thương ngôi Thiền Viện lá vàng bay

Bóng Thày quét lá lay hồn khách

Bên tách cà phê luống ngậm ngùi .

 

Tiếng chổi bên đường ôi xót xa

Gợi vào dĩ vãng nỗi thương đau

Cuả thời niên thiếu tôi mười tuổi

Quét lá cô đơn rụng lá sầu ...

 

Đà Nẵng vàng rơi khu phố xưa

Thương bao thân trẻ phận không nhà

Ngây thơ nấp bóng chuà Viên Giác

Giường gỗ màn thưa khóc lá đa !

 

Tìếng chổi bên đường vẫn xót xa

Quét vào thơ ấu thuở xa xưa

Bâng khuâng tư lự tôi thầm nhủ

Bốn chục năm rồi như giấc mơ .

 

12.4. 200 Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Đàn Ngàn Thu

chuyển thể thơ HT Thích Quảng Độ:Trời đã Sáng

 

Vào một buổi chiều mưa ảm đạm

Trời nhà tù buồn thảm mây qua

Như làn gió thổi tháng tư

Ba mươi ngày ấy sương mù lệ rơi !

 

Còn thổn thức tim tôi buốt nhói

Năm bảy lăm tê tái qua rồi

Tần ngần ngắm giọt mưa rơi

Mái nhà đổ xuống như người khóc than

 

Trôi lênh láng muôn dân vô tội

Trận cuồng phong đường lối bắc phương

Miền nam thảm hoạ bi thương

Từng cơn gió rít hãi hùng chủ trương

 

Tường ẩm mốc mênh mông bóng tối

Một mình tôi nhoi nhói than ôi !

Đăm chiêu nhìn phiá chân trời

Tìm trong tưởng tượng hoa tươi sang màu

 

Xà lim lạnh mịt mờ u tối

Giưã màn đêm tiếng gọi Miền Nam

Nỗi đau tức tưởi âm thầm

Ngoài kia chắc hẳn lương tâm nghẹn ngào...

 

Nhà tù lớn phèng la chế độ

Hỏi tìm đâu để có tự do

Một bầy dã thú ma cô

Quê hương dày xéo bốn muà khổ đau

 

Hoàng hôn xuống ta bà ảo não

Bóng đêm trùm mưa đã ngừng rơi

Sau hồi kẻng hiệu chơi vơi

Toàn khu im ắng như ngoài mộ hoang

 

Miền cát trắng lang thang trí tưởng

Hồn mênh mông lãng đãng mây sa

Lập loè đom đóm la cà

Không gian thấm lạnh nhà mồ lẻ loi

 

Tôi thoáng thấy ma chơi ẩn hiện

Áo màu xanh tàng ẩn nhe răng

Dép râu mũ cối oằn lưng

Ba lô súng đạn hãi hùng hành quân

 

Cơn gió thổi chập chờn song cưả

Đêm đã khuya giấc ngủ bơ phờ

Thời gian lạnh lẽo trôi qua

Hồn tôi lạc lối bên bờ trầm luân

 

Bỗng đâu đấy véo von tiếng hót

Qua một đêm định luật vô thường

Ô kià thánh thót hừng đông

Con chim réo gọi thái dương lại về

 

Trời hửng sáng lòng tôi thổn thức

Đám mây đen từng bước rã tan

Bầu trời con én mừng xuân

Miền Nam trở lại tiếng đàn ngàn thu...!

 

17.4.2010 Lu Hà

 

 

 

Tìm Phật Trong Tâm

cảm tác từ thơ Hoa Mai và các ý kiến phản hồi

 

Thì ra thế chúng sinh vạn đại

Vẫn có tâm Phật rọi trong lòng

U minh sương phủ trập trùng

Bụi trần che lấp gương trong sáng ngời

 

Ai dám quét cõi đời tạm bợ

Triệu ngàn năm cổ độ trăng soi

Tâm trong chẳng gợn bụi rơi

Mênh mông biển gọi thuyền ơi cập bờ

 

Bến giác ngộ thướt tha ta bước

Sóng dập dờn đàn hạc chim ca

Thong thong bốn bể là nhà

Không không sắc sắc mặn mà thủy chung

 

Mau quét rác cho lòng thanh thản

Hết sân si lận đận chợ đời

Phàm trần mắt thịt tả tơi

Thuyền ai mất lái chơi vơi não nùng

 

Dấu hài đậm bờ sông bến mộng

Bọt bèo trôi thả bóng tương tư

Đàn lên cung điệu thực hư

Gõ bao phách nhịp giang đầu mưa bay

 

Nào đâu biết đắm say bể khổ

Cuộc bể dâu trùng ngộ dãi màu

Tháng năm râu tóc bạc đầu

Đời vui lỡ bước cỏ rầu héo hon

 

Tâm an trụ đường trần khổ ải

Bến thanh bình thoát khỏi đoạ đầy

Yên thần viên mãn mấy ai

Cội nguồn phúc lạc tương lai dạt dào

 

Cõi hư ảo bọt bèo sông nước

Thủy triều lên lác đác rong rêu

Thăng trầm sầu muộn tiêu điều

Thuận dòng nước chảy thông reo hỡi lòng...

 

Vô minh kiếp dẹp xong đi đã

Ghét thương buồn sao cứ bận lòng

Từ bi hỉ xả gương trong

Điểm tô lầu ngọc mến thương muôn loài

 

Đừng mê mải thói đời tranh chấp

Mộng cuồng say hấp tấp tìm vàng

Hư danh công quả dã tràng

Hồng hoang vọng động dở dang lỡ làng

 

Đường vô thủy vô chung dấn bước

Hồn vô tư Tây Trúc Phật Đà

Như Lai khác cõi ta bà

Hết sinh hết diệt Ngân Hà ngàn sao...

 

17.1.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét