Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Tiếng Chuông Vọng Chùm 3

 

Cổ Mộc Giưã Đời

tặng nhà văn Trần Kiêm Đoàn

 

Cổ mộc ngàn năm giưã nuí rừng

Nơi đầu ngọn sóng nước sông hương

Chênh vênh mỏn đá kỳ quan aỉ

Thoang thoảng mùi huơng của bạch tùng

 

Cây đứng bao đời ai có hay

Để rồi nghiệt ngã kẻ săn cây

Yêu ai vui thú ra xâm phạm

Lũ thợ đá thành kẻ tiếp tay

 

Phá đá ngang nhiên giưã cuộc đời

Nhựa trầm máu chảy khóc than ôi

Hiên ngang sừng sững trên mỏm đá

Cuộc sống tự do đã mất rồi

 

Căm kẻ tham tàn cướp tự do

Một đời thanh bạch mến giang hồ

Trường Sơn đỉnh núi bao hùng vĩ

Gió thổi vi vu hận mối sầu

 

Cổ mộc kỳ danh Chu Hạo Nhiên

Trung hoa nét họa chốn thần tiên

Mà sao kẻ tục ngang nhiên phá

Tính chuyện trăng hoa giưã chốn trần

 

Cây qúy đưa về giưã thảo viên

Độc tôn hoàng tử Bạch Tùng Dương

Nam Hàn Nhật Bản nghe tin lạ

Chúng kéo đi xem nhất thảo nam

 

Đau đớn làm sao cây hết thương

Sống trong tâng bốc giưã đời thường

Không còn xây xát trong mưa gió

Trầm chẳng cho hương nhựa cạn dòng

 

Trồng cây ai dựng chốn nhà thiền

Cửa Phật ta bà vốn tự tâm

Cứ phaỉ đưa cây từ đỉnh núi

Cho lòng Chư Phật thảm buồn thêm.

 

28 .2. 2008

 

 

 

Cớ Sao U Minh Bạo Tàn?

 

Công an phong toả Giác Minh

Cản ngăn Phật tử lòng thành thiết tha

Bắc loa chõ thẳng vào Chuà

Tuyên truyền thoá mạ uế xù quê hương

 

Tiếng chuông bát nhã thảm thương

Hai Thày đại diện lăn quay giưã đường

Dùi cui tới tấp hãi hùng

Đồng Tâm Thích Nữ trọng thương thủng đầu

 

Việt Nam cộng sản cuối muà

Vu Lan lễ hội nhạt nhoà lệ rơi!

Kiểm tra hộ khẩu khắp nơi

Đèn pha sáng rực đười ươi lộng quyền

 

Chí Minh ngồi ké trong đền

Đại Nam Quốc Tự vô thần miả mai

Hận thù tôn giáo than ôi!

Ngót gần thế kỷ ngậm ngùi khổ đau

 

Đồng bào hải ngoại xót xa

Nhìn về cố quốc sương mù bao quanh

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Cớ sao chúng vẫn u minh bạo tàn?

 

26.9.2010 Lu Hà

 

 

 

Con Sẽ Qua Sông

 

 tặng Thày Thích Nguyên Tạng

 

Gió sớm mưa phùn vương lá xuân

Bâng khuâng chạnh nhớ bậc thiền môn

Úc Châu biển lạ miền Nam cực

Đức Quốc chim bay tới vấn an

 

Mượn cánh hải âu con viếng thăm

Trùng dương biển rộng đạp non ngàn

Đường xa dạm thẳm miền duyên haỉ

Quảng Đức viện tu giữ trí nhân

 

Thày đã nhận con trong biển thơ

Nhờ người chăm sóc dệt đường mơ

Luật đường đi trước làm căn bản

Như bậc chân tu thạo nước cờ

 

Thày khuyên con phải rũa mài thêm

Ngữ pháp cho rành tiếng Việt Nam

Ý tứ suy ra xem được đấy

Thơ hay Thày sẽ chẳng quên con

 

Từ đó trở đi con cố chuyên

Đọc nhiều nghiền ngẫm bậc chân nhân

Tâm Quang giúp sức rèn câu chữ

Nguyễn Khuyến Tú Xương thủ pháp bàn

 

Đi lắm khổ nhiều có thế thôi

Tuổi đời chín chắn ý sâu cay

Nhu quyền chú lính đòi theo học

Nó cũng qua sông Xuân Diệu ơi.

 

Muá bút đường thơ thạo lẽ đời

Tung hoành ngang dọc chốn mù khơi

Thuyền thơ đầy ắp màu trăng gió

Mà chẳng ai qua sóng vỗ hoài

 

Chữ nghiã dạt dào thắm biển sâu

Bi tình bi lụy với u sầu

Ta bà bể khổ đầy bươn trải

Bến giác sang bờ tỉnh giấc mơ.

 

1.3.2008 Lu Hà

 

 

 

Con Sẽ Trở Về

 

 cảm tác thơ Trần Trung Đạo

 

Con sẽ về đây với nuí sông

Căn nhà yêu dấu cuả tình thương

Bao nhiêu năm tháng dài cay đắng

Dấu bóng người xưa dưới nắng sương

 

Anh sẽ về đây với các em

Với đàn cháu nhỏ cánh chim non

Sông dài biển rộng nào chia cắt

Lữ khách hồn đau với nước non

 

Tôi sẽ về đây dưới bóng cây

Chân cầu ghe nhỏ vẫn còn đây

Mười lăm năm lẻ thuyền xa bến

Mái tóc hương em những tháng ngày

 

Ta sẽ về đây với máu tim

Tình người viễn sứ chốn xa xăm

Dù trong mưa bão bầm gan ruột

Gánh nặng quê hương vẫn ứ tràn

 

Ta sẽ về đây luống ngậm ngùi

Lang thang buồn tuỉ tháng ngày trôi

Bao nhiêu quằn quaị đời khinh rẻ

Trả lại nhân sưng một kiếp ngươì

 

Ta sẽ về đây trong nắng mưa

Âm thầm đẫm áo bạc màu xưa

Còn đâu u uất ngày xưa đó

Trắng cả đời ta trắng cả đầu

 

Năm tháng trôi qua mưa oán hờn

Con chim thơ ấu rũ hồn non

Đêm đen vùi dập tìm nương náu

Rã cánh gốc dưà nơi trú thân

 

Tôi sẽ tìm tôi dưới gốc đa

Lom khom quét lá nhạt chiều thu

Gom từng mảnh vỡ đời dâu bể

Thả xuống thu bồn theo biển xa

 

Nhắc lại làm chi bao thảm thương

Đau lòng tôi lắm kẻ xa hương

Hầm chông súng đạn còn đâu đó

Đâm nát đời tôi mộng vấn vương

 

Hãy trả cho ta ánh dịu hiền

Mẹ cha tần tảo bóng hoàng hôn

Quây quần ấm cúng trong làng xóm

Hạnh phúc thanh bần nuôi tuổi xuân

 

Trả lại cho dân ánh trăng tròn

Anh cày chị cấy mạ lên non

Yêu kiều diễm lệ miền nam quốc

Chú Sáu bác Ba vẳng tiếng đàn

 

Trả hết nợ xưa lũ bất nhân

Tự do dân chủ của người dân

Không còn đói khát tiêu điều nưã

Vắng bóng công an vắng bạo tàn

 

Nhân phẩm con người được trọng coi

Sinh ra ai cũng được làm ngươì

Sống bằng nhân hậu và tài lực

Chẳng có ghen tuông chẳng hẹp hòi

 

Hãy quẳng hết đi lý thuyết xuông

Ba voi chủ nghiã mộng hoang đường

Tuyên truyền ai nữa nồi canh sáo

Vét mãi nuôi dân khỏi đói lòng

 

Xoá bỏ hẳn đi những hận thù

Ba đời con cháu hãy buông tha

Ngụy quân điạ chủ đừng bêu nưã

Tâm điạ hồng chuyên bóng ác tà

 

Hõi kẻ gian manh lũ sói già

Cả đời uồng máu chửa no sao

Tham quyền cố vị dầy mưu chước

Đầy xác thân cừu trôi khổ đau

 

Hãy sống sao cho có thực tài

Đừng không nói có tội oan ai

Thay tên đổi họ còn chia rẽ

Mua cái hư danh nhục giống nòi

 

Hãy dẹp ngay cho lý luận cùn

Giáo điều chủ nghiã cứ ngân lên

Có ai yêu nước yêu đồng chí

Mộng tưởng nông trang đã sói mòn

 

Ta nguyện cầu mong đất nước này

Cho nên thành thực viết ra đây

Trở về muôn thuở hồn dân tộc

Tha thứ bao dung chẳng thiệt thòi

 

Ta sẽ trở về với cố hương

Quê hương yêu dấu của lòng con

Lớp già ngoan cố rồi đi hết

Hy vọng tương lai sẽ sáng dần

 

Hay lại rồi đây vẫn gắt gao

Điên cuồng sói trẻ vẫn còn gào

Như cha ông chúng truyền tham vọng

Chủ nghiã máu dân uống mãi sao?

 

Hãy quay về đi với nuí sông

Vắt tay lên trán học hiền lương

Lương tâm nhân bản hồn non nước

Phúc để cho đời cho cháu con.

 

Hãy trút bỏ đi tướng tá lon

Học nghề lương thiện sống tài năng

Đừng mang súng đạn và quyền lực

Ôm mộng thiên đường cưỡng đoạt dân

 

Trả hết cho dân hàng giáo phẩm

Thánh đường thờ phụng với chuà chiền

Tự do tôn giáo đừng xuyên tạc

Khoác aó thày tu thẻ đảng viên

 

Cái mặt trận ma hãy xoá đi

Mượn lòng yêu nước bịp lòng ngay

Tín ngưỡng không cần màu chính trị

Trò hề quốc hội cũng cho bay

 

Tổ quốc tang thương đã đủ rồi

Nghèo nàn cơ cực chẳng như ai

Hỏi đâu thế giới còn nghèo đói

Như ở Việt nam đất nước này ?

 

12.5. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Đàn Con Thiên Chuá Đau Thương

tặng mẹ anh Paulus Lê văn Sơn

 

Cuối cùng chúng đã bắt anh

Con trai cuả mẹ thông minh tuyệt vời

Những bài văn để nhớ đời

Thấm tình nhân loại mưa rơi lạnh lùng

Mẹ mang trọng bệnh thê lương

Từng giờ khắc khoải chờ mong con về

Mẹ ơi! cái chết gần kề

Quỷ đâu chịu thả não nề canh thâu

Chính quyền gán tội trên đầu

Viết bài vạch mặt giaó tà yêu ma

Ngậm ngùi thế giới hoàn cầu

Việt Nam khủng bố đẫm màu máu tuơi

Thanh niên công giáo vưà rồi

Tống giam hàng loạt Chuá Trời xót thương

Giặc Tàu chiếm đoạt biển đông

Công hàm bán nước Hồ- Đồng công khai

Bất lương tham nhũng độc tài

Tiếm danh nhà nước cáo cầy nổi điên

Giàu sang phú quý lợi quyền

Chia nhau từng nhóm tài nguyên bán dần

Chó săn hà hiếp muôn dân

Bịp mồm báo chí việt gian lạc loài

Đồng bào khắp chốn ta ơi!

Chút tình non nước giúp người khổ đau

Cô đơn người mẹ tuổi già

Không nơi nương tưạ mịt mù gió sương

Lẽ nào dương mắt mà trông
Vài đồng ngoại tệ rửng rưng sao đành?

Đàn chiên thiên chuá sáng danh

Phúc âm chan chưá lòng thành trăm nơi

Maria chảy lệ hoài

Thái Hà giáo xứ tràn đầy yêu thương

Tên bà là Trần Thị Hường

Giúp người thập tử trên giường đợi con...

Nỗi lòng thổn thức nguồn cơn

Thuốc men viện phí mưa tuôn lệ tràn

Mẹ anh là Đỗ Thị Tần
Thắm tình biển cả trăng ngàn sáng soi!

 

15.2.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét