Tính Thiện Tâm Thành
chuyển thể thơ Trúc Mai Linh
Nghe sóng dội ba đào lảo đảo
Trách tình người bạc bẽo như vôi
Mấy phen hỏi lại ông trời
Gieo chi cay nghiệt cho đời trái ngang
Tan giấc mộng đôi hàng lệ chảy
Tâm cung sầu tê tái mệt nhoài
Tham danh phú quý chơi vơi
Cầu mong sám hối tỉnh hồi đi thôi
Đừng dựng chuyện thị phi dối trá
Đạp lên nhau kèn cưạ bon chen
Xoá tan nghiệp chướng ưu phiền
Cuối đời ảo não cưả thiền phân bua
Còn sân hận cơ cầu chất ngất
Để thanh danh tan nát dưới chân
Ráng gìn hai chữ hiếu nhân
Gian lao mới biết khó khăn chân tình
Với bạn hữu gia đình họ mạc
Ráng tu thân cho được thành nhân
Hiền nhân phải năng tới gần
Kính Thày thường bạn sẻ san muôn vàn
Với kẻ xấu ta nên cảnh giác
Chớ cả tin lầm bước điêu linh
Tiểu nhân như lũ ruồi xanh
Vo ve bắng nhắng quẩn quanh bên mình
Sống ngay thẳng chữ tình chữ nghiã
Tâm trong lành mới trụ được lâu
Thế gian hiểm hóc yêu ma
Tung lời đường mật dụ ta vào tròng..
4.1.2012 Lu Hà
Toạ Thiền Nhập Cảnh Giới
Ngồi thế kiết già tâm chẳng lay
Lượn lờ ma nữ tưởng mê say
Nhập thiền pháp lực vô biên thật
Duyên khởi trập trùng nợ trả vay
Thái tử hoàng triều Tất Đạt Đa
Chẳng màng phú quý cảnh phồn hoa
Xuống tóc đi tu vì cứu khổ
Tìm đường giải thoát cõi ta bà
Sáu nẻo trần căn thật đắng cay
Sinh sinh tử tử lệ vơi đầy
Cam lai khổ tận bao giờ hết
Giải thoát trần ai kiếp đoạ đầy
Bến giác bờ mê tìm lối thoát
Thuyền ai lặng lẽ mải mê chèo
Giai không tứ đại lòng thanh tịnh
Tây Trúc đường xa lắm giốc đèo...
Nghiệp chướng mịt mù vẫn cản ta
Từ bi hỉ xả bậc chân tu
Chúng sinh ai nỡ chôn tâm Phật
Chẳng thuận lương duyên cõi Phật Đà....
Trái cảnh nghịch đời lỡ chuyến may
Xúc sinh ngạ quỷ hoại thân này
Nghìn năm khổ tận hờn ai oán
Trôi nổi luân hồi khó đổi thay...
Tu trì ai cũng mong thành Phật
Biến hoá thần thông cảnh tuyệt vời
Lầu vàng gác ngọc ngàn mây toả
Hạnh phúc niết bàn dễ sáng soi...?
Tịnh độ đường xa thế giới nào?
Người trần mắt thịt cảnh lao đao
U minh tăm tối sương mờ khuất
Xao xác ngàn thu bóng ác tà...!
22.12.2011 Lu Hà
Tràn Đầy Hân Hoan
cảm tác từ thơ 8 chữ cuả Hoa Mai, Anh Đào, Hạnh Nguyễn.
Ta tiềm ẩn muôn nơi mọi chỗ
Gọi là tâm bạn có biết không?
Đừng tìm khắp cả bốn phương
Tốn công khó nhọc vô thường bạn ơi
Hãy dừng lại nghe tôi thầm bảo
Ngồi vững vàng thiền toạ vô thanh
Giai không tứ đại mây xanh
Cầu vồng chân lý dẫn hình toà sen
Ta hiện hữu động viên khích lệ
Hãy vững tin trí huệ từ đây
Phù vân gió bụi vần xoay
Đường về Phật Quốc tràn đầy hân hoan!
9.1.2012 Lu Hà
Trí Hải Giưã Đời
cảm tác từ " Tu Bụi "
Có ai soi bóng bên bờ suối
Lại thấy chính mình con dã nhân
Hung tợn dữ dằn hơn Trí Hải
Tranh giành quyết liệt để sinh tồn
Cuộc chiến giằng co tiếng rú la
Bản Lai suối bạc giưã ban trưa
Hoàng thân Trí Hải lòng nhân ái
Quyết thắng chính mình gió thoảng ca...
Giới tính bản năng cơn đói khát
Lồng son nhân cách giữ cho đời
Lương tâm đạo lý nơi trần tục
Xã hội giam cầm ai với ai?
Tướng sắc nổi lên quỷ độc thân
Một mình ủ rũ buổi hoàng hôn
Tâm linh Trí Hải lòng trong lắng
Rỗng lặng trở về chốn bình an
Hắn đó hoá thân hai Trí Hải
Cuộc tình Ba Gấm có cam go
Leo lên Kim phụng tìm Lâm Trúc
Dã nhân Trí Hải cuộc giằng co...
Hắn đó dã nhân đã rã rời
Ngàn năm run rẩy tiếc tham đời
Hoàng thân Trí Hải tìm nơi chốn
An lạc tâm linh lại sáng ngời
Toạ thiền hơi thở chặn nguồn cơn
Đói bụng gốc cây chim chóc ăn
Ba Gấm ra đi nào trở lại
Đêm về nương náu mái Từ Vân
Tẩu hoả hoàng thân suýt nhập ma
Vọng cuồng Trí Haỉ ngỡ tâm hoa
Tuởng rằng giáo chủ thành chân tín
Ông Đạo giưã rừng bao khổ đau...
Tâm linh định lực cao siêu việt
Trí Hải trở về với thế nhân
Rỗng lặng chân không đầy bể chưá
Đưa người trở lại cõi an nhiên
Trí Hải một mình với trái tin
Muốn cho an lạc thuận thiên nhiên
Nghiã là hoà nhập theo trời đất
Để giữ cho mình vốn tự tin
Quyết chí điều hoà thân nhiệt khí
Lắng nghe hơi thở của non sông
Chiụ cơn giá lạnh nơi rừng thẳm
Tu luyện hanh thông chẳng thẹn lòng
Trí Haỉ tâm không vào cửa không
Áo nâu thanh thản cõi vô thường
Đằm mình suối mát nghe đàn gảy
Một khúc tương tư vẳng giưã rừng
Ba Gấm tìm chàng khắp bốn phương
Trong vòng tay ấm của tình thương
Đam mê Trí Haỉ còn đâu nữa
Như mẹ thương con giữ ấm lòng…
Ba gấm vẫy vùng ra khỏi tay
Phóng mình chạy đuổi theo giòng trôi
Dã nhân nổi dậy đầy ham muốn
Sợ quá anh ơi! một cuộc đời….
Ba Gấm bàng hoàng kêu thảm thiết
Cái tôi nhục thể đã lui dần
Bản Lai dòng suối soi kỳ tướng
Nước mát rưả trong một mảnh hồn
Phật ở trong ta ở cõi thường
Cứu đời thoát khổ lắng tâm trong
Tâm viên ý mã không còn nữa
Trí huệ an vui những cảm thông
Trí Hải chân tu giưã bụi đời
Trồng cây làm thuốc đề cho người
Cứu bao nhân mạng cơn xoài dịch
Bát nhã tâm không thuận ý trời
Một bậc tu hành trong thế nhân
Lánh xa quyền lực với bon chen
Hoàng thân Trí Hải cùng Phạm Xảo
Ba Gấm Tâm An Thiện Giả an
Tâm linh nguồn suối giưã hư không
Nuôi dưỡng tinh thần những đoái thương
Vũ trụ đi về cùng đạo nghĩa
Soi tìm chân lý cõi vô thường
Duyên tu Trí Hải với nhân quần
Vang bóng một thời bậc trí nhân
Pháp Quốc theo chân Hoàng Tử Cảnh
Mà không vướng bụi coĩ trần gian...!
Chú Thích: Muốn hiểu bài thơ tôi muốn nói gì nên đọc cuốn" Tu Bụi " cuả nhà văn Trần Kiêm Đoàn, còn không các bạn sẽ cảm thấy rất mông lung.
22.3. 2008 Lu Hà
Tự Hào Trong Thương Đau
Tiếng khóc vang lên giưã đất trời
Đàn chiên dân Chuá máu tuôn rơi
Sương sa hạt lệ buồn thê thảm
Xám cả chiều thu rụng rã rời
Thánh địa chiều hoang đêm tối đen
Từng luồng gió thổi bóng ma tàn
Lân la phá rối tình nhân loại
Báo chí reo hò nhạo báng dân…
Giai cấp tiên phong giống bạo tàn
Hung hăng trấn lột cuả muôn dân
Luật rừng đảng trị màu u ám
Xã hội lăng loàn ôi thế nhân!
Cái giá tự hào máu lệ rơi
Triệu người lay lắt đến hôm nay
Cha con lam lũ trong nghèo khó
Nước mắt trào ra với tháng ngày
Bài ca lãnh tụ còn rên rỉ
Buốt vào trong não tím trong gan
Trải bao thập kỷ đời cơm áo
Uất hận sôi lên lệ ưá tràn
Nhục nhã tự hào phải đấu tranh
Nồi cơm manh áo vẫn tranh dành
Ai quên nhục nhã thèm danh lợi
Cho kẻ tự hào khát háo danh?
Vì nhục cho nên phải tự hào
Nếu không còn nhục tự hào qua
Tổ tiên ta vẫn thường như vậy
Biết nhục nuôi ta chí tự hào....
Nhục nhã tự hào vẫn có nhau
Để mà nuôi sống trái tim đau
Nếu không biết nhục làm sao hiểu
Cái giá vươn lên để tự hào..
Chúng vẫn tự hào dân tộc ta
Dù trong đói khổ vẫn reo ca
Một lòng một dạ đi theo đảng
Thân xác dật dờ cũng chẳng sao
Chúng vẫn tự hào nhân dân ta
Trải bao thập kỷ vẫn kiên trì
Đồng cam cộng khổ theo ảo giác
Xã hội thiên đường một giấc mơ
Chúng vẫn tự hào cho đảng ta
Tài tình sáng suốt trí cao siêu
Dắt đưa dân tộc tròng tăm tối
Hạnh phúc phồn vinh chẳng thấy sao ?...
2008 Lu Hà
Kính Viếng Thày Abhinyana
Tình cờ nghe được tiếng Thày
Trên trang Quảng Đức tin Ngài ra đi
Bàng hoàng ngắn nguỉ thế thôi
Đọc dòng tiểu sử chia ly đường dài
Xuất gia đạo hạnh luân hồi
Thái lan phật giáo tu trì Mã lai
Phát tâm cứu khổ chúng loài
Úc châu biển cả lòng người vấn vương
Thương đàn con trẻ xa hương
Nương thân thị thực tha phương xứ người
Việt – Miên xứ sở hẹp hòi
Mác lê chủ nghiã độc tài vô luân
Bắc Nam đôi ngả tương tàn
Hận thù quốc nhục quân quyền chẳng tha
Quang đồng xã hội mai sau
Mưu mô gian dối khổ đau khắp miền
Cha con cốt nhục vẹn toàn
Vợ chồng mẫu tử nghé đàn xa con
Thương nhân tư sản đánh tràn
Dồn dân lập ấp điêu tàn xác xơ
Bưã no bữa đói bơ vơ
Vùng kinh tế mới sắn ngô lần mò
Ào ào sóng vỗ xô bờ
Con dun xéo mãi cho giờ trầm luân
Trẻ già trai gái liều thân
Ôm dầm tỵ nạn đắm thuyền biển đông
Oan hồn rên rỉ tang thương
Động tai cửa Phật Thày sang cứu liền
Palawan cùng với Bataan
Nghìn thu in bóng dấu chân cuả Thày
Xây chuà vực đỡ tăng ni
Úc châu Vạn hạnh ơn dày nuí sông
Hương sen vang bóng đạo vàng
Hôm nay con cháu ráng hồng chờ tin
Tháng tư u ám mưa dền
Lúc năm giờ sáng niết bàn quang đăng
Lời từ để lại tình thương
Trong vòng tay Chị muôn vàn kính thân
Chư tăng đệ tử thế nhân
Dặn dò hết lượt ân cần ra đi
Ghi âm đề lại chủ trì
Tự làm tang lễ cho đời phù du
Thày thương con cháu bơ vơ
Giọng Thày sang sảng chân tu nghĩa tình
Nhắc lời Đức Phật giảng kinh
Kalama đó lòng thành tĩnh tâm
30.5. 2008 Lu Hà
Xuân Đến Rồi Xuân Lại Đi
chuyển thể thể thơ Thích Trí Giải - Hoa Mai: Xuân Vô Thường
Gió xuân gợn cánh đào tươi thắm
Giao thoa trời đất thấm tình hoa
Sương ươm chồi lộc tinh cầu
Mai vàng mở nhụy nôn nao phấn hồng
Ngàn hoa nở cô nàng xuân sắc
Đào mận mơ lan cúc thành thơ
Khen thay vũ trụ hài hoà
Nhâm thìn chào đón mọi nhà bình an
Cánh xuân mỏng mau tàn héo uá
Niềm vui chung chan chưá tình người
Thuyền tình bể ái xa khơi
Vô thường chấp ngã cảnh đời tiêu sơ
Xuân vội vã nghẹn ngào than khóc
Bởi luật trời huyễn hoặc hư vô
Trăm năm một giấc Nam Kha
Xuân đừng tức tưởi Ngân Hà tìm ai?
Xuân cứ đến xuân đi xuân lại
Pháo giao thưà hương khói gió mây
Chồi non đơm lá men say
La đà ong bướm vơi đầy nỉ non
Xuân giục giã tâm hồn phơi phới
Gái cùng trai roi rói cuộc đời
Ngàn sao tinh thể reo cười
Cầu mong hạnh phúc vui tươi mọi nhà
Xuân nuối tiếc tuổi già côi cút
Suốt quanh năm tất bật sinh nhai
Bon chen vật chất tiền tài
Phơ phơ tóc bạc canh dài thở than
Xuân đã hết lá rơi tàn lụi
Một trăm năm sầu tủi nguồn cơn
Đêm qua tắt lịm hương hồn
Phiêu diêu cực lạc hay buồn thiên thu...?
7.1.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét