Mai Nở Bốn Mùa
Cảm hứng thơ Thày Như Nhiên-Thích TánhTuệ
Xuân từ vô thủy vô chung
Vần xoay vũ trụ chập chùng biển khơi
Chùa trên đỉnh núi chơi vơi
Bốn mùa tươi tốt mỉm cười hoa mai
Ung dung tự tại khứ lai
Tiếng chuông giác ngộ hương lài thoảng bay
Thiền am nghi ngút khói say
Nén nhang thủ tự tháng ngày thong dong
Tâm thanh tịnh bởi cõi lòng
Ôm thuyền bát nhã xuôi dòng trần ai
Đằng vân thấp thoáng dấu hài
Không sinh không diệt tọa đài hoa sen
Dửng dưng thế sự bon chen
Cam lồ rừng tía bao phen luân hồi
Gập ghềnh quán trọ xa xôi
Khổ đau đày đọa than ôi kiếp người
Ngày xuân ong bướm rong chơi
Chẳng ai đưa đón chào mời chúa xuân
Xuân đi xuân đến bao lần
Tiếc xuân níu áo tần ngần làm chi?
Nguyên tác: Xuân Thường Tại
19.2.2021 Lu Hà
Chúc Cha Nguyễn Văn Lý Bình An
Chiên lành kính Chúa ơn cha
Năm châu bốn biển sơn hà tang thương
Đồng bào hải ngoại vấn vương
Nỗi niềm cố quốc thê lương giống nòi
Tầng cao đức cả sáng soi
Ba ngôi ân sủng mặn mòi bao la
Phúc âm thánh thót chan hòa
Trần gian thống khổ nhạt nhòa lệ rơi!
Hành hương thánh gía ai ơi!
Bờ vai bầm tím tả tơi kiếp người
Maria Mẹ mỉm cười
Vinh quang tiến bước về nơi nước trời
Mừng ngày sinh nhật có lời
Tađêô Cha hỡi cảnh đời lầm than
Ngục tù qủy dữ Satan
Oán hờn ngùn ngụt thế gian bên người!
Niềm tin chân lý sáng ngời
Trải bao thế kỷ Ngôi Lời Chúa con
Trước sau lòng dạ sắt son
Còn người còn nưóc còn non chẳng sờn
Quyết tâm chiến đấu đền ơn
Hòa bình công lý tủi hờn muôn dân
Giáo đường ngọn nến thiên thần
Chắp tay cầu nguyện xa gần thánh ca!
30.8.2016 Lu Hà
Cây Noel Tỏa Sáng
Cảm xúc thơ Goethe bài 14
Cây Noel tỏa sáng
Vị ngọt ngào muôn nơi
Trẻ già nắm tay cười
Đêm giáng sinh huyền ảo
Chúa Giê Su khuyên bảo
Tình bác ái bao la
Bình an tới mọi nhà
Thế giới còn tất cả
Chuyện trăm năm vàng đá
Chung thủy mãi sắt son
Yêu thương chẳng hao mòn
Bữa tiệc mừng hạnh phúc
Cánh én bay thúc giục
Miền đông giá băng tan
Mưa thánh thót chứa chan
Nắng mùa xuân le lói
Tấm lòng thành chiếu rọi
Những ánh mắt vô vàn
Kêu gọi khắp dân gian
Xích lại gần hơn nữa
Niềm tin là cánh cửa
Mở rộng sự công bằng
Chúa ba ngôi siêu thăng
Gìn giữ quyền bầu cử
Lương tâm nào tha thứ
Nếu để mất tự do
Chúa trời đã ban cho
Trái đất ta làm chủ.
*Nguyên tác:”Đêm Giáng Sinh”
16.12.2020 Lu Hà
Ngày Lễ Phục Sinh
Cảm xúc thơ Goethe bài 18
Vào ngày lễ phục sinh
Tôi đứng dậy đi dạo
Nghe sông suối lạo xạo
Giải phóng khỏi mặt băng
Đôi bờ xanh siêu thăng
Hy vọng màu hạnh phúc
Những thung lũng thúc giục
Già yếu bởi mùa đông
Núi cao tới cánh đồng
Sương phủ mờ chạy trốn
Hành lang dài hỗn độn
Đường gập ghềnh gần xa
Halejulia!
Mây trắng không chịu nổi
Ánh mặt trời nóng hổi
Bao cô gái thiết tha
Sưởi ấm các làn da
Hân hoan niềm vui mới
Từ thị trấn đi tới
Mừng ngày lễ phục sinh
Cây thập giá cầu kinh
Tiếng chuông như sống lại
Hết ngày đông tê tái
Ẩm mốc những căn phòng
Đoàn xe ngựa thong dong
Phố xá càng nhỏ hẹp
Trẻ em mặc áo đẹp
Ông lão đứng vuốt râu
Con chó sủa gâu gâu
Vịt gà cung cúc chạy
Than củi lom lem cháy
Dòng sông dài rộng ra
San sát những mái nhà
Gánh gồng sao cho kịp
Thợ thủ công nhộn nhịp
Thương nhân đủ mặt hàng
Vui vẻ tới ngôi làng
Một thiên đường đông đúc
Linh mục đứng trên bục
Chia từng mẩu bánh mì.
*Nguyên tác:”Đi Bộ Lễ Phục Sinh”
17.12.2020 Lu Hà
Thần Linh Hay Ngẫu Vật
Cảm xúc thơ Goethe bài 27
Xin gửi các vị thần
Biến người thành thánh thiện
Không được thì đừng đến
Bê tha thế gian này
Sống trung thực thẳng ngay
Từ sáng cho tới tối
Tránh xa mọi tội lỗi
Sán lạn đỉnh vinh quang
Một đội quân vẻ vang
Sẵn sàng trong bản in
Giữ trọn mọi niềm tin
Tình thương yêu bác ái
Bớt khổ đau oan trái
Trẻ già tốt đẹp hơn
Phụ nữ hết giận hờn
Nơi nhà thờ rửa tội
Biết ăn năn hối lỗi
Những tội ác gây ra
Mọi hành vi kiểm tra
Luật lệ từ tòa án
Thần linh cần giới hạn
Theo cách Tây Ban Nha
Hay từ Spada
Nếu ngã nào bép xép
Lỗ mũi phồng ria mép
Thập thò chiếc máy bơm
Kiêu hãnh thích bờm xơm
Sai lầm về phụ nữ
Ai muốn tự tha thứ
Để thân mình nhiễm độc
Tước vị xưng quý tộc
Mong thần thánh xét cho
Tôn giáo quyền tự do
Lương tâm cần danh dự
Đứng trước người phụ nữ
Tôi không có mùi hôi
Những ngẫu vật lôi thôi
Dư thừa nên dọn dẹp
Sáng thế kỷ ghi chép
Niềm tin gìn giữ ta.
*Nguyên tác:”Gửi Thần”
21.12.2020 Lu Hà
Hỡi Thần Thánh
Cảm xúc thơ Goethe bài 28
Hỡi các vị thần thánh
Nếu làm được điều lành
Thì mới đáng xưng danh
Còn không thì vô nghĩa
Cổ kim càng thấm thía
Triết học hóa nhân loài
Tư duy bậc thiên tài
Làm những điều lương thiện
Vì nhân sinh dâng hiến
Cũng lắm kẻ nghi ngờ
Mênh mông giữa đôi bờ
Một đại dương lý trí
Tôi không hề thiên vị
Thần thánh đấng cao siêu
Nếu chưa tốt mọi điều
Những tấm gương chói lọi
Giáo dục cần soi rọi
Mặt trời với trăng sao
Tỏa ánh sáng khi nào
Mang bao nhiêu tốt đẹp
Ngẫu vật cần dọn dẹp
Quỷ thần hay yêu ma
Bão lụt thường gây ra
Nguyên do cần nắm bắt
Thần thánh đừng thêm thắt
Để hù dọa chúng sinh
Gây những chuyện bất bình
Đầy đau thương tang tóc
Giữa đám đông thất học
Một em bé ngây thơ
Bị đuổi đánh bất ngờ
Bở vì cái đầu hói
Các vòng tròn kết nối
Tồn tại của chúng tôi
Đừng khoanh tay buông xuôi
Danh dự là vĩnh cửu
Kẻ yếu hèn cầu cứu
Thì xin hãy ra tay
Bênh vực người thẳng ngay
Thanh trừng bầy ác thú
Những linh hồn bất tử
Sống mãi với thời gian
Chính là các thánh thần
Hữu ích cho nhân loại.
*Nguyên tác:”Thần Thánh”
21.12.2020 Lu Hà
Mừng Chúa Giáng Sinh
Cảm xúc thơ Goethe bài 105
Một vì sao sáng nhất
Xuất hiện giữa bầu trời
Đồng thời ở ba nơi
Ba vị Vua dẫn dụ
Đi theo vì tinh tú
Tìm đứa trẻ sơ sinh
Bởi các nhà chiêm tinh
Từ phương đông đi tới
Vua Do Thái ca ngợi
Với một người mẹ hiền
Họ không thích trả tiền
Ăn uống thật no nê
Lạc đà hí xin thề
Qủa quyết rằng vua thánh
Người thứ tư chóng vánh
Được sinh ra ở đây
Tất cả đều vui vầy
Người đầu tiên da trắng
Sự thiêng liêng chiến thắng
Đức Chúa đã ra đời
Người da nâu tiếp lời
Cao lớn đầy nhuệ khí
Mang vàng thay gia vị
Phụ nữ đón khắp nơi
Người da đen tươi cười
Thấp bé chỉ một lần
Khôi hài tiến lại gần
Thánh thiện lòng cảm tạ
Với niềm tin sắt đá
Thiên chúa rõ ngôi lời
Gửi con một của người
Xuống thế gian nhập thể
Giới nhà giàu tư tế
Khước từ mãi hoài sao?
Ba vị vua tự hào
Vàng, hương thơm, thảo mộc
Đặc sản từ cố quốc
Joseph bên máng lừa
Tóc râu thấm hạt mưa
Nổi tiếng là ngoan đạo.
Nguyên tác:“Lễ Hiển Linh”
31.1.2021 Lu Hà
Truyền Thuyết Ấn Độ
Cảm xúc thơ Goethe bài 126
Mahadöh chúa tể
Xuống hạ giới rong chơi
Để quan sát loài người
Trừng phạt hay phù hộ
Truyền thuyết từ Ấn Độ
Gỉa làm kẻ lang thang
Thần đã gặp một nàng
Xinh tươi đầy quyến rũ
Đã nhiều năm ấp ủ
Thỏa mãn mộng ái tình
Đóa hoa hồng rung rinh
Khêu gợi con bướm trắng
Tấm chân thành dâng tặng
Dù hạnh phúc đớn đau
Trái tim họ yêu nhau
Trong một đêm hoan lạc
Mọi người đều kinh ngạc
Thần Shiva chết rồi
Nức nở mãi không thôi
Ngọn lửa tình bất hạnh
Sai nha tới đàn hạch
Bắt trói Bajadere
Xôn xao khắp bốn bề
Giàn lửa thiêu chờ đợi
Các thày tế bước tới
Lão cố đọc chân kinh
Bóng theo sau thân mình
Cầu thánh thần phù hộ
Ánh trăng vàng cổ độ
Vợ phải đi theo chồng
Đất trời rộng mênh mông
Quảng đại lòng bác ái
Cho linh hồn hối cải
Phiêu diêu chốn thiên đàng
Ân ái thiếp với chàng
Muôn năm tình vĩnh cửu.
Nguyên tác:“Thần Và Bajadere”
11.2.2021 Lu Hà
Nữ Thần Xứ Ê-phê-sô
Cảm xúc thơ Goethe bài 138
Thời Hy lạp cổ đại
Có người thợ kim hoàn
Qùy trước tượng nữ thần
Trong ngôi đền xinh đẹp
Chàng trai trẻ khép nép
Ngây ngất với ngai vàng
Dưới bầu vú mơ màng
Khao khát tình ân ái
Bỗng trái tim tê tái
Chim làm tổ ở đâu?
Mơ ước một cô dâu
Vị thần trong tâm tưởng
Cầu nguyện trời ban thưởng
Hỡi nàng Diana
Một tiên nữ ngọc ngà
Tha thiết chờ xuất hiện
Tài nghệ xin cống hiến
Người cha già lắng nghe
Mới khuyên nhủ răn đe
Con hãy đi ra chợ
Mong nữ thần che trở
Cần mua một con hươu
Hay với bê hoặc cừu
Để dâng hương cúng tế
Rồi chắp tay tuyên thệ
Thủy chung trọn cuộc đời
Vàng đá chỉ một lời
Không bao giờ thay đổi
Trang điểm thêm đầu gối
Nữ thần thật đáng yêu
Diana diễm kiều
Thành phố Ê-phê-sô.
Nguyên tác:“Tuyệt Vời Là Diana Của Người Ê-phê-sô”
22.2.2021 Lu Hà
Sức Mạnh Thần Thánh
Cảm xúc thơ Goethe bài 147
Thượng đế thời cổ đại
Đã làm ra muôn loài
Thống trị cõi trần ai
Kể chi là ma quái
Sấm sét như bản tánh
Bình thường khắp mọi miền
Vũ trụ đã thôi miên
Người phàm trần mắt thịt
Thần thánh im thin thít
Đều không muốn cạnh tranh
Với mọi sự vinh danh
Tôn thờ của kẻ nào
Ngàn tinh tú lao xao
Lên đỉnh cao vời vợi
Loài người hằng mơ tới
Giới hạn sự trường tồn
Khát khao mãi linh hồn
So sánh vô cùng tận
Khinh thường lũ chấy rận
Hay những gốc nho sồi
Phù du bèo bọt trôi
Vùi dập nơi sông biển
Xuân hè thu đông đến
Rồi tất tả ra đi
Hàng thông liễu rầm rì
Sức lực thật nhỏ bé
Mà sao không hiểu lẽ
Trời đất thuận tự nhiên.
Nguyên tác:“Giới Hạn Của Con Người”
26.2.2021 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét