Có một nữ văn sĩ tên
là Hoà Đàm đã hỏi tôi: vì sao thơ tôi buồn? Vậy tôi cũng muốn tâm sự với Hoà
Đàm, các văn thi sĩ khác và bạn đọc xa gần về quan niệm cuả tôi về văn thơ và
mục đích cuả nó ngoài ra còn mở rộng thêm về bản chất tuyên truyền phản văn thơ
cuả người cộng sản.
Hoà Đàm: Anh ơi, em
đang buồn quá....rat thích đọc thơ Anh...nhưng sao thơ Anh cũng buồn quá, buồn
lắm...nước mắt em rơi qua từng con chữ...khóc nhiều quá...nay em bệnh rồi, hihi
Lu Hà: Thực ra khi làm
thơ tức là những giọt nước mắt cuả anh đã gửi gắm và chảy vào thơ cả rồi, tức
là anh đã sả buồn vào thơ và tâm trạng cuả anh nhờ đó sau đó trở lại cân bằng
thoải mái thích thú bình thản tĩnh lặng như mặt nước gương trong không còn gợn
sóng nưã. Người theo đạo Phật nhờ có biện pháp định tâm và thiền định là phương
pháp đi tìm sự thanh thản bằng thể tĩnh. Còn làm thơ cũng là phương pháp đi tìm
sự thanh thản ở thể động. Cả hai dạng thể tĩnh và động đều chung một mục đích
cuối cùng là hỉ sả và vô tư. Cấm làm thơ, cấm thiền định thì chỉ có bọn ma quỷ
và cộng sản thôi.
Thủ đoạn khống chế tâm
hồn, tâm linh, tâm não là biện pháp kiểm soát con người rất hiểm độc nhằm thú
vật hoá con người trở nên hoang dại mất tâm tính thì chỉ có lũ người gọi là
cộng sản và bọn văn nô bồi bút mới say mê tôn sùng. Cách thức họ làm cũng tương
tự giống như theo phương pháp rạp xiếc huấn luyện lưà ngưạ voi chó chạy vòng
quanh, trò đu quay Karussel gì đó, hay trong phòng thí nghiệm cuả ông pavlov là
tạo ra những phản sạ có điều kiện. Mỗi khi cho chó ăn thì ông rung chuông, lần
sau chỉ rung chuông không cho ăn nưã chó cũng chảy nước miếng ra.
Ở Việt Nam hay các
nước cộng sản họ đã khai thác triệt để phương pháp này: Ví dụ ai đó hô hai chữ
"Yêu Nước" thì tất cả phải đồng thanh: " Yêu Chủ Nghiã Xã Hội
". Ai hô: "Chủ Nghiã Mác Lê Nin " thì lại như có tiếng vọng như
từ vách đá đập lại : " Bách Chiến Bách Thắng". "Hồ Chí Minh
" thì được đồng loạt đáp lại :" Cha Già Dân Tộc". Nếu đã là con
người bình thường chưa bị rưả não huấn luyện giáo dục cải tạo theo kiểu thức
phục hồi nhân phẩm trong các traị trại giam trá hình thì không ai muốn mình bị
kiểm soát như vậy và họ yêu tự do vì lẽ đó. Phương pháp kiểm soát khống chế
này, chúng đặt cho cái tên mĩ miều là quan điểm giai cấp thế giới quan duy vật
biện chứng Mác Lê Nin. Khi Hoà Đàm đọc thơ thấy buồn tức là có sự rung cảm cuả
trái tim và tri thức là những phản sạ, phản ứng tâm linh bình thường thôi em ạ.
Cái đó chứng tỏ em là một con người đúng nghiã cuả chữ " Làm Người".
Chỉ có những kẻ là đầu gà, trái tim gỗ đá, mới không có phản ứng buồn.
Thơ nó lợi lạc như thế
đó cả cho người làm và người đọc. Ai biết tìm đến thơ, yêu thơ là muốn sống
trong tình thương yêu, hoà bình và nhân ái. Thơ tình hay thơ tâm tình, thơ
triết lý, thơ phê phán v. v... là kẻ thù không đợi trời chung cuả thế giới quan
duy vật và cuộc đấu tranh giai cấp vốn dĩ mang bản chất là tuyên truyền chiến
tranh, sát hại hủy diệt nền văn minh để thủ lợi. Họ là một nhóm quyền lợi chóp
bu kiểu Tần Cối và lão thày gàn thất nghiệp Các Mác, giáo làng Mao Trạch Đông,
bồi bàn Hồ Chí Minh mới thèm khát ham muốn hưởng thụ vật chất và quyền lực như
vậy.
Người cộng sản rất tự
hào có chủ nghiã Mác - Lê - Mao Trạch Đông - Stalin bách chiến bách thắng.
Người có công truyền bá là ông Hồ Chí Minh. Chúng bảo Hồ Chí Minh có tài hùng
biện, nói năng lưu loát và có tên Đặng Xuân Khu hay Trường Trinh gì đó là nhà
lý luận chổi cùn sau bác.
Anh thấy Mác và Lê Nin
như hai thằng khùng, viết dai như điả chẳng đúng cái quái gì. Văn cuả Mác là
thứ văn cà chớn lập luận thiếu logíc minh bạch, Triết học thì ăn cắp bệ nguyên
si cuả người ta rồi tự tiện giải thích linh tinh. Cả hai tên Mác khùng, Nin
điên cuối đời như con chó dại đều mắc bệnh về đường sinh dục cả.
Hồ Chí Minh cũng phét
lác ta đây đạo đức, không thích đàn bà nhưng y cũng bị mắc bệnh liệt dương về
cuối đời vì đéo bậy như chó. Thằng cha Đông bên Tàu còn thảm hại hơn Hồ về cái
bệnh lậu cuả y. Cái chữ bị nâng quan điểm nó như một phản sạ tâm lý rất rùng
rợn một bản ản rất nặng vô lý nhưng lại là sự thật
Cái lý luận chổi cùn
dai như điả chúng gọi là giữ vững lập trường quan điểm giai cấp nghiã là hũ nút
mít đặc không thèm nghe ai nói, cứ y sì như bọn thằng Mác - Nin - Đông nói có
bao giờ sai. Hơi trái ý là tội quan điểm lập trường, ai đó mà bị chúng nâng lên
thành tội sai quan điểm chỉ có nước uống nước lã, không có cháo mà ăn, hoặc bị
chúng bỏ tù ám toán giết chết luôn. Thời Hồ Chí Minh có những ông A, bà B, anh
Kèo, chị cột bị nâng quan điểm rồi, nghiã là đời bị phăng teo rồi.
Như ở đây lũ con cháu
cũng y chang như vậy. Chúng gán cho ông Chung Mốc cái tội nói xấu Việt Kiều,
mặc dù nhiều người phân tích là chẳng nói xấu gì hết mà chỉ là mà chỉ là những
lời khuyên nhủ với lối văn dí dỏm hài hước nhưng chúng cứ khăng khăng trước sau
như một là Chung Mốc đã thay mặt 85 triệu quốc dân việt nam nghèo khổ để chê
bai Việt Kiều cuả chúng nói tiếng Việt kém. Việt Kiều hãy coi 85 triệu đồng bào
Việt Nam là kẻ thù giai cấp mà chỉ có đảng mới thực sự thương yêu đề cao Việt
Kiều thôi. Việt Kiều muôn năm, Việt Kiều vạn tuế, Việt Kiều thông minh tài ba,
giỏi giang nói tiếng Tây như gió. Việt Kiều là những con bò sưã vắt sưã chảy
dollar về ngùn ngùn để nuôi đảng. Việt Kiều là những con gà vàng đẻ trứng vàng
đó là quan điểm lập trường cuả đảng, cùng nắm tay nhau bảo vệ uy tín danh dự và
tài hoa Việt Kiều. Làm như vậy có khác chi mượn gió bẻ măng thủ đoạn chia rẽ
người Việt đâu về những cái chuyện củ hành củ tỏi, tủn mủn để ve vãn bóp đít,
nặn đít Việt Kiều để moi c.. và dollar đâu?
Các anh Phèo, cô Nở
trán thấp, trí lùn nhưng lập trường quan điểm trước sau như một không thay đổi,
đáng lý gọi là ngu lâu thì gọi là kiên định. Rõ hay cho đồ khỉ.
Nhà thơ Võ Đình Tiên cũng có quan niệm về thơ như Lu Hà tôi:
Nỗi Lòng Người Thi Sĩ
Nhà thơ Võ Đình Tiên cũng có quan niệm về thơ như Lu Hà tôi:
Nỗi Lòng Người Thi Sĩ
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Thi sĩ những ai ở cõi
đời
Thuyền trăng bể thảm
có ai hay
Vấn vương giọt lệ sầu
ly biệt
Chở cả đau thương mọi
kiếp bày
Văng vẳng cung đàn ai
oán xưa
Ngân vang rung động cả
ngàn sau
Không gian trầm lặng
bao buồn tủi
Thăm thẳm trời xanh
cũng bạc màu
Văn phong trần thế lúc
oai hùng
Thúc dục sơn hà dậy
chiến công
Nung nấu sôi lòng mau
rưả hận
Núi sông Nam Việt một
trời chung
Sang sảng ai ngâm động
núi rừng
Ba quân khí mạnh thật
vang lừng
Chi Lăng Ải Bắc quân
thù sợ
Sử sách còn ghi soi
dấu trăng…
Thi sĩ cuộc đời như
gió xuân
Gieo vần thương ái trí
cao nhân
Anh hùng sinh phải
thời tao loạn
Sớm tối sao đành hoa
với trăng?...
Văn sĩ tao phùng khắp
đó đây
Tìm nhau chia sẻ những
lời hay
Bảo nhau hãy sống cho
ra sống
Khỏi thẹn non sông với
giống nòi.
15.9.2009 Lu Hà
Thưa các bạn văn sĩ và
bạn đọc! Khi Tôi Ngưỡng Mộ Ai?
Tôi rất ngưỡng mô
những tấm lòng ngay thẳng, thương cảm xót xa với tình yêu. Tôi cũng dễ xúc động
mau nước mắt với một cô gái nào đó mà tôi yêu thích và tôi cũng biết chắc chắn
cô ta cũng thích tôi nhưng số phận không cho gặp nhau là tôi khóc liền. Nhưng
tôi cũng chê những gịọt nước mắt cuả ai đó đã tuôn ra không đúng chỗ, khóc nhớ
một người con gái mà người ta chê mình, coi thường khinh rẻ mình, một cái hôn
cũng chẳng có mà chỉ khóc cho một tình yêu đơn phương. Nghiã là chỉ mình yêu
người ta mà người ta coi mình như cái rẻ rách mà cũng yêu và khóc cho thân phận
mình. Đó là điểm tôi muốn bàn.
Nghe nói ở Hà Nội ngày
xưa có những chàng trai mê một cô gái cứ lóc cóc đến nhà chơi 6, 7 năm trời và
chỉ ngồi nói chuyện với bà bố mẹ và người nhà người ta, trong khi đó cô ta lại
có người khác người ta có thể đã ăn nằm ngủ với nhau lăn lóc ra, và gặp người
ta hôn hít nhau ở công viên mà người đó lại không nổi máu anh hùng xung thiên
lên đi cưa cẩm chinh phục cô gái khác trẻ trung xinh đẹp gấp vạn lần mà cứ cố
đấm ăn xôi chai lỳ mãi? Đó là một hiện tượng tâm lý tôi muốn bàn. Tuy tâm lý xã
hội là tâm hồn riêng tình cảm cá tính mỗi người không nên xúc phạm nhau nhưng
phải lành mạnh và có lý trí chứ đừng chai lỳ a dua mụ mẫm ra như một cao trào.
Còn tôi cũng làm thơ bày tỏ quan niệm tình yêu cuả tôi. Tôi hay làm thơ ca ngợi
tình yêu từ hai phiá, hay ít ra người phụ nữ kia cũng phải có thiện cảm với
mình và chút lòng thương mình. Thì thơ mới hay lâm ly tình cảm chân thực. Anh
chàng Hàn Mạc Tử sằp chết còn cảm động khóc cho thân phận mình và cảm động về
một Card ( Karte) cuả cô Hoàng tặng anh ta, tuy hai người chưa gặp nhau. Tình
cảm họ Hàn rất lâm ly, chân thực với bài Đây Thôn Vĩ Giạ
Tôi muốn nhấn mạnh cái
hèn và bản tính chai lỳ cuả thanh niên Hà Nội ngày xưa. Họ coi tình yêu như là
một tài sản chiếm được. Bài thơ cuả Anh Harry Mai viết rất hay về tình yêu,
miễn chê. Tôi rất thích bài thơ cuả anh. Harry Mai hình như là một Phật Tử
thuần thành là cư sĩ tại gia nhưng bài thơ cuả anh tôi chú ý một, trong khi đó
thì tôi lại chú ý ngắm nghiá bức ảnh minh hoạ 10 lần và tôi tự hỏi anh chàng đó
khóc về tình yêu cuả mình và người con gái nào đó có hiểu cho giọt nước mắt cuả
anh ta không? Tôi bất giác nghĩ về quá khứ cuả tôi, yêu một người và người ta
lại coi thường tôi vì cô ta hoàn toàn chưa hiểu hết cái đẹp cái ngang tàng cuả
tôi. Cô ta vì sĩ diện với bạn bè còn vu cáo tôi, sau lại đau khổ phát điên về
tôi. Tôi không khóc chỉ nhếch mép cười và lao vào cuộc sống tìm người con gái
khác để chinh phục với tính cách cách biểu hiện tình cảm chân thật nhà quê cuả
tôi. Còn cô gái kia tôi yêu đến mức viết cả một tập nhật ký dày dằng dặc và tôi
tự nhủ người ta rền dứ với mình, rồi người ta lại coi thường mình mà yêu một kẻ
mà thâm tâm mình coi thường. Tại sao mình phải buồn phải đau khổ nhỉ? Đã thế
mình không thèm uống ruợu và mình chờ người con gái kia hoa tàn liễu bại và để
xem cô ta bằng cách nào để chinh phục lại được tình yêu cuả mình, khi lòng mình
trống rỗng? Tôi tiên đoán ngày đó nhất định sẽ đến. Tôi biết ngã kia chỉ là một
kẻ hãm tài, ốm yếu bệnh tật...
Chỉ có mình là tự hiểu
mình nhất, mình là ai? Một con người không phải loại ngu và lại đa cảm đa sầu.
Tại sao cô gái kia lại rền dứ đuà cợt với mình? Có phải chăng cô ta đã mất
trinh tuyết với anh chàng kia và cô ta mắc phải cơn nghiền vì thói quen dục
tính khi đời con gái đã trót cho không kẻ khác vô ý thức và không còn đủ lý trí
linh cảm về tình yêu cuả mình và cô ta sỉ nhục mình để báo công điểm với anh
chàng còm kia là em rất yêu anh?
Khi một người đàn bà
đã trót ngủ với ai chỉ một lần dù cho là một thằng ăn mày, tại sao không ngủ
dấn lên một nghìn lần? Và mình chỉ là một vật thí mạng? Cuộc đời cuả một kẻ
ngang tàng kiêu hùng, một con chim đại bàng lồng lộn giưã trời mưa gió lại uỷ
mị ngã qụy chăng? Có người còn muốn tự tử mà. Nhưng tôi xét lại chính mình mới
cao giá, cô ta không xứng đáng với tình yêu cuả mình. Mình cũng vào loại đẹp
trai, có sức mạnh cuả một võ sĩ, nhanh nhẹn như một con báo và cũng rất đa cảm
đa sầu chứ có phải là loại mắt trắng dã mội thâm sì đâu? Mình tin chắc anh
chàng còm kia như mèo mù vớ được cá rán, anh ta lợi dụng sự ngây thơ trẻ con
cuả cô ta để hưởng thụ. Và khi khó khăn sẽ hất bỏ đi khi đã thoả mãn no đủ rồi.
Anh ta chỉ đủ khả năng chinh phục cô ta là người duy nhất, cao nhất và những
người con gái khác thì anh ta không có khả năng. Còn mình thì lại khác, mình
thưà biết trong cuộc đời mình có rất nhiều người con gái thích mình cơ mà, từ
học sinh, rồi bộ đội, nhiều cô rất muốn yêu mình, nhưng mình nhát gái... Mình
hiểu bản lãnh, trí tuệ, tài năng lương tâm cuả mình. Nhất định trong trường đời
dài dằng dặc mình sẽ tìm đúng người mình thật sự trong mơ mộng và hằng yêu
thích.
Cái quan trọng là phải
dưỡng sinh, rèn luyện trí tuệ và thể xác để chờ cơ hội về sau, tương lai cuả
một con đại bàng còn dài sẽ tha hồ mà yêu mà thương cũng đừng vì cô ta mà ngu
xuẩn khùng điên tự huỷ hoại đời mình. Nghe nói sau này người con gái đó thề suốt
đời không lấy chồng . Nếu không lấy chồng thì đi ở chuà? Nhưng chắc gì người
như vậy dám đi ở chuà? Cô ta chỉ hú lên như vậy để gợi tình thương cuả mình và
cô ta xót xa vì sao nỡ đối xử với người con trai yêu mình chân thành một cách
quá đáng như vậy? chỉ vì một chút sĩ diện và hiểu lầm? Cái tôi muốn nói là
lương tâm và đạo đức. Nên tôi quyết không yêu nưã và không thèm rơi nước mắt.
Giọt nước mắt cuả tôi cũng quý ngàn vàng, đáng khóc cho người đáng được khóc và
ngưỡng mộ từ đáy lòng cuả tôi. Khi tôi ngưỡng mộ ai, yêu ai thì tôi làm mọi
việc cho người tôi yêu dù có phải mất mạng mình. Nhưng người đó cũng phải thích
tôi và yêu.... Tôi buồn, tôi ghét, tôi giận, tôi tức, thì tôi sả hết nó vào cả
trong thơ. Thơ là tiếng nấc cuã con tim, thơ lợi lạc lắm cho con người. Người
làm thơ hay chăm đọc thơ có khác chi là tự tu, tự rèn luyện để tìm đến cảnh
giới cao cuả đạo thơ đâu, đến thế giới hoan hỉ cực lạc từ bi hỉ sả.
Nhân tiện anh cũng
muốn tâm sự rộng ra với một nữ thi sĩ khác. Tên cô ta là Hương Nguyên và một
bạn đọc.
Hương Nguyên ạ!
Cám ơn Hương Nguyên đã
giãi bày tâm trạng ngại ngùng cuả em, không muốn bàn bạc dính líu gì về chế độ
chính trị.
Đối với người cộng sản
thì sự khác nhau về tâm linh bị xoá bỏ, ai cũng phải như ai về cách suy nghĩ cả
quan niệm về tình yêu cũng theo kiểu gà vịt cùng chuồng, cũng được tập thể hoá,
giai cấp hoá. Theo anh họ cố tình che lấp sự ngu xuẩn này là những từ mĩ miều
êm tai như lập trường kiên định vững vàng không bấp bênh ngả nghiêng. Cho nên
văn chương cuả người cs không có thơ tình, dù có cũng chỉ là thứ tình tang tính
tang theo kiểu quán nước viả hè mà thôi. Mất tự do bị kiểm soát thần kinh trí
tuệ cảm xúc khổ như vậy đấy.
Bài này anh không hoạ
thơ em mà từ thơ đường cuả em anh cảm tác ra một bài thơ khác. Trong thơ đường
người ta hay xướng hoạ. Các thể khác cũng có thể hoạ được như thơ lục bát, thơ
7 chữ, thơ 8 chữ v. v... Nhưng một bài thơ xướng là lục bát có người dưạ vào đó
viết sang thơ song thất lục bát hay thơ 7 chữ chẳng hạn theo ý kiến nhà văn Võ
Phiến là thơ chuyển thể hay thơ dịch. Tuy cùng chữ Việt Nam người ta cũng dùng
từ dịch thơ nếu chuyển sang thể khác. Còn có loại đọc một bài thơ cuả ai đó
bỗng dưng trong lòng trào ra một cảm xúc và viết thành thơ như anh vẫn làm gọi
là thơ cảm tác. Chúc em vui.
Còn chuyện chính trị
chính em anh biết thưà là em không thích và dính dáng gì như cô Thi Nguyên cũng
vậy. Anh phân tích rộng ra như vậy để cho thiên hạ đọc là chủ yếu, không ngờ
lại làm phiền em vì em không muốn dính vào sợ bị vạ chả phải đầu thì phải tai
vì em sợ cộng sản hay mang tai hoạ cho em, dù ở nước ngoài cũng sợ bóng sợ gió
còn mai này về về Việt Nam thăm nom họ mạc nưã, sợ có người tra vấn em ngã Lu
Hà thế giới quan cuả y rất tự do, sao cô lại thơ phú với kẻ mà nhà nước coi như
phản động? Hắn chống đối ông Mác, ông Nin, ông Đông nhà mình kịch liệt, hắn
luôn chê bai các cụ ngu tối bã đậu mà cô còn thơ phú với hắn.
Các cụ cũng giỏi giang
cao tay ra phết đấy chứ, trí tuệ cao lồng lộng không thế làm sao mà lưà nổi
hàng tỷ người vào cạm bẫy hằn thù đâm chém nhau?
Hắn tên Lu Hà cứ gọi
cụ Mác là lảo thày gàn dở hơi, cụ Nin là Ivan hói đầu, cụ Đông là giáo làng
hạng bét.
Đảng ta đánh giá các
cụ rất cao là thánh nhân cuả cách mạng mà cái thằng Hà tép riu chẳng có bằng
cấp vai vế quái gì mà hắn lại tỏ ra coi thường khinh miệt trình độ kiến thức
cuả các cụ?
Chúng tôi tung cả một
lực lượng công an mạng các đồng chí ấy cũng rất xính thơ hay chữ sao cô không
xướng hoạ với họ, các đồng chí cũng tài ba lắm chứ, thơ rất lai láng mà chưa
làm vưà lòng cô à thoả mãn à ?
Các đồng chí ấy đều có
trình độ văn chương ngoại hạng cả, có đồng chí là giáo viên trung học lâu năm,
có đồng chí là giảng viên đại học nưã mà không trần quấy được nổi cô sao?
Thơ văn các đồng chí
đó ở Việt Nam vào loại có sừng có mỏ, hàng triệu bạn trẻ trầm trồ ngưỡng mộ chứ
có phải vào loại cứt gà đâu?
Mong cô hãy dứt đuôi
nòng nọc với ngã Lu Hà, trong trang cuả cô các đồng chỉ A, B, T, D... cũng rất
lịch sự niềm nở và chân tình với cô về khoản thơ phú.
Tâm Sự giưã Lu Hà Và
Khang Nguyên
Anh Hà Lu: tôi vừa đọc
cảm nhận của anh với Hương Nguyên, tôi thấy anh có một mặc cảm nặng trĩu, nếu
đúng anh sinh năm quý tỵ thì tôi năm canh dần, ta cùng trang lứa , về nghiệp
thơ văn anh hơn tôi, song nếu cứ mang cái mặc cảm và góc nhìn của mình thì cuộc
sống lúc nào cũng nặng trĩu, tuổi già vui cảnh xuân tàn mà anh
Khang Nguyên
Lu Hà trả lời:
Anh Khang Nguyên cứ
yên tâm nhờ thơ văn mà tôi tuôn ra hết tất cả và lòng tôi lại nhẹ nhõm, tôi
trút hết tất cả dải đều tất cả nỗi niềm ưu tư hay cả mặc cảm nặng trĩu gì đó
cho thiên hạ cùng hưởng. Có người khoái có người khó chịu, có người đồng cảm có
người tấm tức vì có thể quá khứ họ cũng trải qua như tôi. Tóm lại chính nhờ thơ
văn mà tôi sả hết ra và lòng tôi lại nhẹ nhõm vô tư mới kỳ lạ anh ạ . Chúc anh
vui.
27.11. 2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét